“Ta đương nhiên là hiểu rõ đạo lý này! Lát nữa khi chúng ta ra tay phá trận, hãy làm cho thanh thế lớn hơn một chút, như thế thì cho dù tên Thanh Nguyên Tử kia có thể nhịn không sử dụng những thứ chuẩn bị sau cùng kia thì cũng sẽ không cách nào yên tâm đối phó với Thiên Kiếp được. Tam Toàn đạo hữu, một chút nữa phải nhờ vào ngươi rồi.” Hoàng Nguyên Tử âm trầm cười cười nói.
“Yên tâm, việc phá trận cứ đặt trên mình của ta đi.” Tam Toàn đạo nhân nghe vậy ngạo nghễ trả lời một câu.
Nói xong lời này, một tay Đạo Nhân trẻ tuổi bấm niệm pháp quyết, lập tức một đám mây trắng từ dưới chân bay vọt ra nâng đỡ thân hình hắn, sau đó nhẹ nhàng bay về hướng sơn cốc.
Hoàng Nguyên Tử và Cự Hán thấy vậy cũng không dám lãnh đạm mà cùng đồng thời độn quang theo xuống.
Ba người mới vừa phi hành được chừng hơn trặm dặm thì bỗng nhiên bốn phía vang lên âm thanh ầm ầm, hư không xung quanh mơ hồ một cái, tất cả cảnh vật đều biến đổi, sau đó cả ba người đã hạ thân xuống một rừng cây cao chọc trời.
Cây cối ở trong rừng cây này, cả đám đều cao chừng khoảng trăm trượng, toàn thân ngăm đen trông như từ kim loại,hắc thiết đúc thành vậy.
Ngay khi ba người vừa xuất hiện trong khu rừng, lập tức những cây đại thụ ở bốn phía lay động kịch liệt làm đất đai rung chuyển, tiếp đó chúng nghiêng mình rồi nhao nhao đập xuống phía ba người. Những cây đại thụ này chưa thực sự đập tới mà từng trận Kình Phong đã cuồn cuộn ép xuống.
“Lọai trận pháp đơn giản thế này mà cũng muốn vây khốn bổn toạn, thật là cực kỳ nực cười.” Tam Toàn đạo nhân vừa thấy tình hình như thế thì phá lên cười ha ha nói.
Không thấy hắn vận dụng bảo vật gì mà chỉ hét lớn một tiếng, hai ống tay áo hướng tới phía trước vung lên, từng luồng Hoàng Khí từ đó tuôn ra rồi tỏa ra bốn phương tám hướng.
Một màn kinh người xuất hiện.
Những cây Đại Thụ màu đen sau khi bị Hoàng Phong cuốn tới lập tức bay ra ngoài như rơm rạ, tiếp đó vang lên một tiếng trầm đục rồi toàn bộ chúng đều bị hóa thành đất cát trực tiếp biến mất không thấy đâu nữa.
Lúc này, hư không bốn phía vặn vẹo một hồi rồi khôi phục lại cảnh sắc trước kia.
Thân hình Tam Toàn đạo nhân khẽ động, tiếp tục bay tới phía trước.
Thanh Nguyên Tử và Cự Hán ở phía sau thấy thế không khỏi tỏ ra vui vẻ.
Tới khi ba người vừa mới bay vào bên trong được hơn chục trượng thì mấy quả đồi núi phía dưới bỗng nhiên tỏa ra hào quang rực rỡ, ba tòa Phù Trận lớn gần một mẫu lóe lên mà hiện ra ở đỉnh những quả đồi đó, từ bên trong chúng vang lên những tiếng xé gió, tiếp đó là vô số Hỏa Cầu chằng chịt hiện lên bắn tới ba người với khí thế phô thiên cái địa.
Tam Toàn đạo nhân thấy vậy, khóe miệng khẽ nhếch lên, một ngón tay phía trong tay áo khẽ động, đột nhiên Lục Quang lóe lên rồi hiện lên ba cột sáng màu xanh lục vừa thô vừa to bắn xuống phía dưới.
Ba tiếng nổ mạnh kinh thiên động địa vang lên!
Ba cột sáng giống như ba con Linh Xà uốn éo vặn vẹo đi qua những Hỏa Cầu kia rồi hung hăng đánh vào ba tòa Phù Trận, lập tức đem tất cả đồi núi phía dưới nghiền thành đất bằng.
Thân hình Tam Toàn đạo nhân không hề dừng lại chút nào mà trực tiếp độn quang vượt qua những đồi núi này.
Hoàng Nguyên Tử và Cự Hán liếc nhìn nhau, sau đó cười hì hì theo xuống dưới.