Một tiếng “xì…lạp” vang lên, hư không bỗng chốc bị hai cái Cự Trảo xé rách ra, hiện ra một cái khe nứt không gian dài hơn ngàn trượng.
Bóng đen nhoáng lên, một cái thân ảnh lớn như ngọn núi từ trong cái khe bước ra, theo nó là hai luồng độn quang lóe lên, hai đạo cầu vồng theo sát nó bắn tới.
Sau khi hào quang thu lại, từ độn quang phân biệt hiện ra một gã Đạo Sĩ trẻ tuổi cùng với một nam tử khô gầy mặc áo bào màu vàng.
Hắc khí bên ngoài thân ảnh cực lớn kia tản ra, rốt cuộc hiện ra hình dáng chân thực là một Cự Nhân có làn da ngăm đen, trên đầu có một cái sừng cong, sau lưng mọc lên mấy hàng gai xương ngắn, gương mặt trông giống hệt những nam tử bình thường, thậm chí bộ dáng còn có mấy phần chất phác, nhưng khí tức trên người lại khiến cho người ta sinh ra cảm giác sợ hãi tới mức hít thở không thông.
“Thần thông của Bất Diệt đạo hữu thật lợi hại, chỉ bằng biến hóa trên thân thể mà đã có thể xé rách hư không để chúng ta có thể đơn giản mà tiến vào phiến không gian này.” Nam tử mặc áo bào màu vàng đánh giá bốn phía vài lần, sau đó lộ ra bộ dáng tươi cười nói với Cự Nhân.
“Ha Ha, chẳng qua là may mắn có Hoàng huynh trước đó đã dùng Cửu Huyễn Như Ý Môn làm cho lực lượng không gian của giao diện này buông lỏng đi tám chín phần mười, nếu không chỉ bằng vào bổn tọa sao có thể làm được việc này.” Cự Nhân cười ha ha, tiếp đó tầng lửa đen bên ngoài thu về, thân hình nhanh chóng thu nhỏ lại biến thành một Cự Hán cao khoảng hai trượng.
“Hắc hắc, đạo hữu nói không sai, nhưng nếu không có thần thông của đạo hữu phá vỡ hơn một nửa lực lượng giao diện thì làm sao có thể tiến vào nơi đây được.” Nam tử mặc áo bào màu vàng cười hắc hắc nói.
“Được rồi, hai người các ngươi không cần phải nịnh nọt nhau nữa. Bần đạo đi cùng với các ngươi tới đây không phải để nghe nói nhảm, tốt hơn hết là tranh thủ thời gian tìm được tên kia, mau chóng hiểu rõ được tình hình thì hơn.” Đạo nhân trẻ tuổi bên cạnh, trên mặt có xà vân màu xanh thẫm, khẽ đảo hai mắt lạnh lùng nói. Đồng tử của hắn vậy mà dựng đứng lên trông như mắt rắn vậy.
“Tam Toàn đạo hữu không cần phải vội, tên Thanh Nguyên Tử này cho dù bắt đầu độ Thiên Kiếp ngay thì cũng tuyệt đối không phải là trong vòng ba tới năm ngày có thể chấm dứt được. Thời gian này cũng đủ để chúng ta tới được nơi hắn Độ Kiếp rồi.” Nam tử mặc áo bào màu vàng không chút hoang mang trả lời.
thì ra Nam tử mặc áo bào màu vàng này chính là tên Hoàng Nguyên Tử kia, còn hai người bên cạnh là hai gã cường giả Đại Thừa tiếng tăm lừng lẫy “Bất Diệt Thiên Tôn” và “Tam Toàn đạo nhân.”
“Xem ra vì đối phó với Thanh Nguyên Tử, ngươi đúng là phải khổ tâm mưu đồ khá lâu đấy, ngay cả thời gian và địa điểm hắn Độ Kiếp cũng rõ như lòng bàn tay rồi.” Đạo Sĩ trẻ tuổi nghe vậy, không khỏi liếc mắt nhìn Hoàng Nguyên Tử, lời nói có chút khác thường.
“Điều này là đương nhiên. Thanh Nguyên Tử vốn dĩ không phải là tộc nhân Trường Nguyên Tộc chúng ta, mà chỉ là Nguyên Thần một tên Dị Tộc xâm chiếm thân thể vị Tộc huynh ruột thịt của ta mới có thể tu luyện tới cảnh giới hiện tại như thế. trước đây vị Tộc huynh kia có ân tình to lớn với ta, ta vứt bỏ dòng họ ban đầu của mình đổi thành cái tên hiện tại chính là để không bao giờ quên đại thù này, hi vọng tới một ngày có thể một lần nữa đoạt lại thân thể của Tộc huynh.” Thanh âm của Hoàng Nguyên Tử thoáng cái trở nên rét lạnh.