“Đối phó tồn tại cùng cấp cũng không phải là chuyện đơn giản, chuyện này bần đạo phải cân nhắc cẩn thận mới được.” Tam Toàn đạo nhân cau mày, một hồi lâu sau mới ngưng trọng thần sắc trả lời.
“Việc này dĩ nhiên phải vậy. Thế này đi, Hoàng mỗ ở chỗ này chờ đạo hữu mấy ngày. Nếu trong vòng ba ngày, đạo hữu nguyện ý cùng rời núi giúp ta một tay, hai người chúng ta liền cùng nhau lên đường. Nếu không nhận lời thì ta sẽ đi tìm Cừu Oán đạo hữu của Huyết Oán Hiệp (“hiệp”: eo, “hải hiệp” là eo biển). Hắn tu luyện Hấp Tủy Đại Pháp, dùng để đối phó tồn tại cùng cấp cũng rất hữu hiệu” Hoàng Nguyên Tử thần sắc không đổi nói.
“Được, ba ngày sau ta sẽ trả lời ngươi rõ ràng.” Tam Toàn đạo nhân bất động thanh sắc gật đầu, một tay bấm quyết, thân thể liền mơ hồ rồi biến mất trên thảo nguyên.
Hoàng Nguyên Tử cười hắc hắc, tay áo run lên, một vật từ trong liền bay ra.
“Oanh” một tiếng vang lớn.
Trên thảo nguyên kim quang vạn đạo, đang trống rỗng bỗng hiện lên một tòa cung điện tường vàng huy hoàng.
Từ cửa điện có mấy thiếu nữ cung trang xinh đẹp như hoa đi ra, cùng làm lễ ra mắt Hoàng Nguyên Tử, miệng xưng “chủ nhân” không dứt.
Hoàng Nguyên Tử khẽ cười rồi nghênh ngang tiến vào cung điện.
Trên vùng trời khu vực phụ cận Phi Linh Tộc, một cự thuyền màu đen đang kích bắn bay đi.
Trên boong thuyền trước sau có mười mấy ma tinh khôi lỗi giáp sĩ phát ra khí tức cường đại.
Một số hải thú chẳng biết sống chết từ mặt biển nhảy lên liền bị mấy cỗ khôi lỗi động tay, lập tức phun ra một cột sáng thô to tối mờ, xuyên thủng trăm nghìn lỗ trên thân thể những hải thú cản đường rồi biến chúng thành hư ảo.
Ở tầng cao nhất của cự thuyền, trong một gian đại sảnh bố trí điển nhã, Hàn Lập ngồi trên một cái ghế màu bạc nhạt, đang khép hờ hai mắt suy nghĩ gì đó.
Hoa Thạch Lão Tổ cùng Chu Quả Nhi đều cung kính đứng ở sau ghế.
Mặc dù có Mặc Linh Thánh Chu đỡ chân, lại thêm Hàn Lập cũng không phải lần đầu tiến vào Man Hoang Thế Giới, nhưng từ lúc rời khỏi Vô Nhai Hải lên đường đến nay cũng đã hơn hai năm rồi.
Trên một cái ghế khác ở gần Hàn Lập, lại có một thiếu nữ vận bạch y băng lãnh, hai mắt màu hồng nhạt, giữa hai lông mày ẩn hiện một phù văn cổ quái đỏ tươi.
“Huyết Phách đạo hữu, phía trước không xa chúng ta sẽ tiến vào khu vực Phi Linh Tộc. Phong Nguyên Đại Lục to lớn như thế, ta nghĩ đạo hữu cũng là lần đầu tới nơi này nhỉ!” Hàn Lập cười một tiếng nói với thiếu nữ. Bạch y nữ tử này chính là Huyết Phách, hóa thân của Băng Phách Tiên Tử.
Hai năm trước, sau khi rời khỏi Vô Nhai Hải, Hàn Lập không lập tức tiến vào Man Hoang Thế Giới mà trước tới Hứa gia đem thiếu nữ này cùng đi.
Lúc này thiếu nữ nghe Hàn Lập hỏi, liền khom người kính cẩn trả lời:
“Hàn tiền bối, vãn bối đúng là chưa từng tiếp xúc Phi Linh Tộc. Nhưng cũng có nghe nói tộc này có mấy loại thần thông có liên quan Thượng Cổ Chân Linh, cũng khá nổi danh.”