Trên một vùng biển rộng mênh mông nằm giữa Nhân Yêu nhị tộc hiện ra một quần đảo lớn hình thành từ hàng trăm hòn đảo lớn nhỏ. Xung quanh một hòn đảo khổng chu vi hàng vạn dặm các loại độn quang lên xuống liên tục, hàng ngàn tu sĩ cấp thấp ở các nơi trên đảo bận rộn không ngừng.
Lấy ngọn núi cao nhất trên đảo làm trung tâm từng tòa lâu đài điện vũ nguy nga lộng lẫy hiện lên ở phụ cận sơn mạch.
Đồng thời từng thanh Trận Kỳ, từng khối Trận Bàn tức thì được những tu sĩ này bố trí khắp nơi trên đảo, từng vòng ba động của cấm chế dần dần hiện ra.
Trong lòng núi trên ngọn núi cao nhất, Hàn Lập đem một khối Hắc Bạch Viên Thạch lớn khoảng đầu người đặt vào trung tâm một tòa pháp trận khổng lồ lớn vài mẫu.
Sau khi khối đá được đặt vào, trong nháy mắt cả tòa Pháp trận vang lên thanh âm vù vù, vô số Kim Ngân phù văn từ khắp nơi tuôn ra.
Mà mặt ngoài khối Hắc Bạch Viên Thạch chợt lóe lên hào quang màu hắc bạch rồi một luồng sóng dao động khác thường từ bên trong quét ra sau đó tiêu tán trong hư không.
"Cái pháp trận này thật sự có thể thúc dục Lưỡng Nghi Từ Quang ngăn địch ở ngoài đảo sao?" Ngân Nguyệt vẫn đứng sau lưng Hàn Lập chăm chú quan sát tất cả, đến lúc này nhịn không được chợt hỏi một câu.
"Ha ha, nàng yên tâm. Lưỡng Nghi Vạn Dẫn Đại Trận này là ta tham khảo một loại Thượng Cổ pháp trận mới có thể bố trí ra. Bởi vì phía dưới của hòn đảo này chôn dấu vài địa mạch Từ Quang rất lớn, khi toàn lực thúc dục pháp trận chẳng những có khả năng ngăn địch bên ngoài đảo thậm chí còn có thể đem phạm vi của pháp trận mở rộng ra ngoài gấp mười lần." Hàn Lập sờ sờ cằm sau đó bình tĩnh nói.
"Nếu như mà như vậy thì tòa Nguyên Hợp Đảo này xem như bình yên không lo. Uy lực của Lưỡng Nghi Từ Quang muội đã từng kiến thức qua, chỉ cần Từ Mạch phía dưới không tổn hao gì thì cho dù là tồn tại Đại Thừa mà vô ý bị nhốt vào trong đó cũng có thể vây khốn một thời gian ngắn." Ngân Nguyệt khẽ nở nụ cười.
"Không chỉ có vậy. Ta phát hiện cả Từ Mạch của Vô Nhai Hải dường như đều tập trung tất cả ở quần đảo này. Bên dưới những hòn đảo khác đồng dạng cũng có Từ Mạch tồn tại, mặc dù không lớn bằng Nguyên Hợp Đảo nhưng cũng đủ để bố trí một tòa Lưỡng Nghi Vạn Dẫn Trận đơn giản. Như vậy mà nói, những pháp trận này cùng bổn đảo có khả năng với nhau hô ứng với nhau, đủ khả năng đem uy lực của Lưỡng Nghi Từ Quang thăng lên một nửa, phạm vi của cấm chế được mở rộng thêm đến mức cực kỳ kinh người." Hàn Lập nhìn trận nhãn của đại trận đã được phát động rồi có chút tự đắc nói.
"Nếu thật sự có thể như vậy thì cả Vô Nhai Hải đều xem như được phòng thủ kiên cố, Hàn huynh cũng coi như có một mảnh cơ nghiệp thực sự rồi." Ngân Nguyệt dõi mắt nhìn xung quanh, giọng nói mang phần cảm khái.
"Ha ha.Thế nào, nàng hâm mộ ư. Ta nhớ không lầm Lang Tộc bên kia hình như lại phái người tới đây, nàng thực sự không muốn đi gặp một chút sao. Nếu như chịu trở về thì cái chức Lang Vương nhất định không có ai khác ngoài nàng" Hàn Lập quay đầu lại mỉm cười nói.