Mấy ngày sau, thời điểm mà Hàn Lập ở trong mật thất mở hai mắt ra một lần nữa thì Huyền Vũ chân huyết đã được luyện hóa hoàn toàn.
Hắn lặng yên tự đánh giá một lần pháp quyết biến hóa, một tay kết pháp ấn, lúc này hang vạn luồng ánh sáng mờ bên ngoài thân tỏa ra, biến ảo thành một con rùa lớn toàn thân ngăm đen.
Con rùa này cao khoảng năm sáu trượng, dường như đã chiếm hết không gian của cả gian mật thất, trên từng cục giáp xác đen xì ở trên thân mơ hồ có vô số Tinh văn lưu chuyển không ngừng phát ra một tầng màn sáng bao phủ phía trên đó, nhìn qua trông vô cùng thần bí.
Không tồi, không tồi! có lẽ Huyền Vũ biến thân này so về tổng hợp các loại năng lực thì kém xa mấy loại biến thân khác của hắn như Cự Viên, nhưng riêng về năng lực phòng ngự thì tuyệt đối mạnh nhất trong các loại biến thân.
Hàn Lập chỉ kiểm tra một chút biến thân Huyền Vũ thì tức thì trong lòng đã có ngay kết luận.
Đối với việc này hắn cũng không hề cảm thấy quá ngoài ý.
Dù sao Chân Linh Huyền Vũ trong số tất cả các Chân Linh từ Thượng Cổ vốn là nổi danh nhờ da thô thịt dày.
Ánh sáng chợt lóe lên, tiếp đó Cự Quy ở trong mật thất biến mất không thấy đâu nữa.
Hàn Lập một lần nữa khôi phục hình người xuất hiện.
Hơi thở của hắn bình ổn, chân nguyên ở bên trong thể nội vì nguyên do mới thi triển biến thân mà hơi chấn động một chút, tiếp đó tay áo hắn rung lên phất một cái về phía hư không.
Hạt Châu vốn đang lơ lửng ở một góc mật thất lại một lần nữa bay tới trước mặt hắn.
Hạt Châu phát ra một loại Không Gian Lực nào đó, mặt ngoài có ánh sáng mờ năm màu chớp động liên hồi, chính là viên Sơn Hải Châu kia.
Hàn Lập quan sát cái Động Thiên Dị Bảo này một lần, không nói hai lời mà lẩm bấm pháp quyết, đầu vai hơi nhoáng lên đã biến mất khỏi mật thất.
Sau một khắc, ở trong Động Thiên Sơn Hải Châu, thân ảnh Hàn Lập một lần nữa mơ hồ hiện ra, ở bên dưới là một hòn đảo lớn.
Ánh mắt Hàn Lập đảo qua bốn phía không thấy bất kỳ bong người nào, lúc này mới đem thần niệm quét qua toàn bộ đảo một lần.
Kết quả khiến cho chân mày hắn hơi nhíu lại.
Trên đảo này không thấy bóng dáng một tên tộc nhân Không Ngư Tộc nào.
“Chẳng lẽ bọn họ ……”
Anh mắt Hàn Lập chợt lóe, miệng lẩm bẩm một câu, nhưng sau một khắc một ngón tay hắn điểm xuống giữa hai lông mày một cái, thần niệm lực vừa thả ra lập tức lớn thêm mấy lần.
Thần niệm cực lớn khuếch tán ra, trong nhất thời bao trùm khu vực cả mấy đảo nhỏ xung quanh.
Lần này, thần sắc hắn khẽ động, rốt cuộc đã phát hiện ra gì đó, lập tức độn quang hóa thành một đạo thanh hồng phá không bay đi.
Chỉ trong thời gian chốc lát, không trung phía trên một đảo nhỏ khác chấn động, Hàn Lập thoáng cái dừng thuấn di lại mà hiện ra, ánh mắt đảo qua phía dưới đảo, trên mặt thản nhiên nở một nụ cười.
Chỉ thấy hòn đảo vốn là đảo hoang, giờ phút này đã trải rộng vài kiến trúc mới tinh, mặc dù cao thấp khác nhau nhưng toàn bộ đều có hình tam giác, ngoài ra còn có một vài thân ảnh nửa người nửa cá đi ra đi vào từ bên trong.