Vừa dứt lời, hắn cũng không đợi đám người Không Ngư Tộc nói thêm gì nữa, liền há miệng phun ra viên Sơn Hải Châu.
Viên châu này vừa mới bay ra, lập tức đón gió quay tròn chuyển động không ngừng, một vầng hào quang diễm lệ từ phía trên hư không nhanh chóng cuộn xuống phía dưới.
Những nơi mà hào quang đi qua, toàn bộ đám người Không Ngư Tộc đều lần lượt biến mất vào trong hư không.
Chỉ qua thời gian vài lần hô hấp, trên quảng trường chỉ còn một mảnh trống không, không còn lưu lại một bóng người nào.
Trên thân thể Hàn Lập phát ra từng hồi chấn động quỷ dị, sau đó trở nên mơ hồ rổi cũng biến mất không thấy bóng dáng.
Trong một không gian rộng lớn thần bí, Hàn Lập sau một cái chớp động, vô thanh vô tức đột nhiên xuất hiện.
Không gian nơi đây hơn một nửa đều là mặt nước xanh biếc rộng mênh mông, ở trung tâm nơi này còn xuất hiện thêm ba hòn đảo lớn và bốn hòn đảo nhỏ hình thành nên một quần đảo.
Hàn Lập vừa vặn xuất hiện ở trên không trung một hòn đảo lớn, ánh mắt hướng xuống bên dưới đảo qua một vòng, liền dễ dàng tìm được đám người Không Ngư tộc lúc trước đã bị cuốn vào không gian này.
Những tộc nhân Không Ngư Tộc tất cả đều lộ ra vẻ vui mừng pha lẫn sợ hãi đứng trên một mảnh đồng cỏ rộng mênh mông, đang hết nhìn đông ngó tây đánh giá cảnh vật bốn phía xung quanh.
"Nơi này chính là Sơn Hải Châu nội động thiên. Các ngươi trước tiên xây dựng một ít phòng ốc, ở trong này tạm thời định cư một thời gian ngắn nữa. Chờ sau khi ta trở lại trong tộc tìm được nơi thích hợp để an bài chỗ ở cho các ngươi, khi đó sẽ mang các ngươi ra ngoài." Hàn Lập dùng ngữ khí chân thật đáng tin cậy phân phó một tiếng.
"Vâng, chúng ta nhất định tuân theo phân phó của chủ nhân mà làm." Không Ngư tộc trưởng hướng không trung thi lễ thật sâu, không chút do dự trả lời.
Những Không Ngư tộc nhân còn lại cũng đồng ý rồi đồng loạt quỳ xuống.
"Ha Ha!, không cần đa lễ như vậy. Các ngươi tự giải quyết mọi việc cho tốt đi "
Hàn Lập mỉm cười, tay áo run lên, bước về phía trước một bước rồi cả người lắc lư rời khỏi không gian này.
Lão giả thấy vậy mới áp chế kích động trong lòng rồi đứng dậy nói chuyện với những tộc nhân của mình. Sau đó tại trên quần đảo này suy nghĩ tìm những bước đi thích hợp tiếp theo.
Cùng thời gian đó, Hàn Lập lại một lần nữa hiện ra ở thế giới bên ngoài, sau đó từ từ bay xuống phía dưới.
Hắn tùy tiện chọn một nơi nào đó rồi nhắm mắt khoanh chân ngồi xuống.
Hắn cảm ứng được rất rõ ràng, quanh quẩn quanh thân hắn đã xuất hiện những sợi lực bài xích vô hình, gây cho Hàn Lập một cảm giác không thoải mái.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Không biết đã trải qua bao lâu, không trung trên đỉnh đầu hắn tản mát ra từng đợt chấn động khác thường, đồng thời từng đám từng đám mây đen cũng theo đó hiện ra, truyền ra từng hồi âm thanh vù vù.
Hàn Lập ngồi xếp bằng một chỗ, không khí xung quanh lập tức trở nên vặn vẹo mơ hồ làm cho người ta trong lúc nhất thời không thể nào nhìn rõ.