Hai cánh ngân sắc hỏa điểu run lên, thân hình một lần nữa cuồng trướng, biến lớn tới mấy trăm trượng, linh vũ toàn thân cuồn cuộn hỏa diễm, cơ hồ đem hơn nửa bầu trời sơn cốc chìm vào ngân quang sáng lòa. Hàn Lập thấy vậy, trong mắt chợt lóe tinh quang, tay bấm quyết, miệng thốt một tiếng “nhanh”, Phệ Linh Hỏa Điểu lập tức cúi đầu, há miệng phun xuống một luồng ngân diễm cuồn cuộn, bao phủ toàn bộ huyền băng phụ cận hàn đàm.
Toàn bộ huyền băng liền tan ra với tốc độ kinh người, từ trong băng cũng có từng điểm ngân quang bay ra, nhanh chóng dung nhập vào ngân diễm.
Chỉ sau thời gian mấy lần hô hấp, toàn bộ huyền băng đều biến mất vô ảnh vô tung, cửa hàn đàm lại lần nữa lộ ra. Ngân diễm thuận thế cuồn cuộn phủ xuống mặt nước hàn đàm. Giữa hỏa diễm điên cuồng, toàn bộ hàn khí từ hàn đàm tỏa ra đều biến thành ngân hà, bị ngân diễm dễ dàng cắn nuốt dung hợp, thanh thế hỏa diễm nhờ vậy mà càng ngày càng thịnh. Phệ Linh Chân Hỏa nguyên bản chính là một loại hỏa diễm biến dị hợp nhất âm dương, lại được Hàn Lập mấy lần mượn ngoại vật luyện hóa qua, càng trở thành một loại tồn tại quỷ dị trong thiên địa, nay nếu luyện hóa dung nhập thêm vật chí hàn chí dương thì uy lực của nó có thể tiến thêm một bước nữa.
Lúc trước đám người Tu La Thù tộc vừa mới hé mở phong ấn hàn đàm, Phệ Linh Chân Hỏa trong thể nội của Hàn Lập liền trở nên cuồng bạo vô cùng, dường như cực kỳ khát vọng cắn nuốt hàn khí nơi này.
Điều này khiến Hàn Lập lúc ấy vừa mừng vựa sợ, vì đã nhiều năm như vậy trôi qua, hắn chưa từng thấy Phệ Linh Chân Hỏa có phản ứng mãnh liệt đến thế.
Trước kia hắn du lịch mấy vùng đất kỳ hàn ở Linh Giới, lúc gặp mấy loại hàn khí có thể cắn nuốt, Chân Hỏa này cũng không có phản ứng đến thế.
Hơn nữa Hàn Lập tự đánh giá rằng, đối với loại kỳ hàn nơi đây khiến cả đám Tu La Thù thúc thủ vô sách thì chỉ bằng năng lực quỷ dị của Phệ Linh Chân Hỏa liền có thể dễ dàng thôn phệ sạch sẽ.
Chẳng qua là năng lực thôn phệ hàn khí của Phệ Linh Chân Hỏa, hắn tất nhiên không thể nào chủ động nói ra, lại càng không thể để lộ trước mặt người khác. Cho nên hắn mới mặc cho đám người Tu La Thù tộc mẫu dùng phương pháp mượn lực pháp trận để trục vớt bảo vật.
Lúc này Hàn Lập đang bay lơ lửng trên bầu trời sơn cốc, lẳng lặng nhìn hết thảy phía dưới, trên mặt mơ hồ có vẻ mong đợi. Một chút thời gian nữa trôi qua, khi hàn khí từ trong đàm xông ra cũng đã yếu đi, không khác biệt lắm lớp hàn khí phía trên đã bị Phệ Linh Chân Hỏa thôn phệ, Hàn Lập nhướng mày, ngón tay hướng hỏa điểu trong hư không khẽ điểm.
Thân ảnh hỏa điểu lưu chuyển, thể tích nhanh chóng thu nhỏ lại, trong khoảnh khắc huyễn hóa còn một trượng dài, thanh minh một tiếng, liền hóa thành một viên hỏa cầu bắn nhanh xuống.