Những sợi tơ màu xanh lóe lên, tức thì vô thanh vô tức liền chui vào trong quả cầu phù văn không thấy đâu nữa.
Tiếp đó trong miệng Phụ Nhân lẩm bẩm, mười ngón tay giống như bánh xe hướng tới không trung phía trên Hàn Đàm điểm ra liên tục.
“Phốc” một tiếng.
Hào quang trên mặt ngoài quả cầu phù văn tỏa ra rực rỡ, sau đó nó quay tít một vòng rồi bỗng nhiên biến ảo thành một đám mây năm màu có hình dáng như một cái phễu.
Phù văn phía trong đám mây chớp động, khí tức biến đổi liên tục mơ hồ như có vật gì đó đang được nhanh chóng ngưng tụ thành.
Sau khi Tu La Thù Tộc Mẫu quát khẽ một tiếng, đám mây trở nên mơ hồ, đồng thời hào quang từ đó lóe lên, năm sợi tơ trong suốt diễm lệ lớn bằng năm ngón tay cái từ đó bay ra, cũng hướng tới mặt nước của Hàn Đàm mà kéo xuống.
Một tiếng “Xì… lạp” vang lên.
Những sợi tơ vừa tiếp xúc với mặt nước của Đầm thì một tầng hàn khí màu trắng sữa từ dưới cuốn lên, mặt ngoài của nó liền bị phủ một tầng sương trắng.
Lông mày đen nháy của Phu Nhân khẽ nhảy lên, không nói hai lời lại dùng ngón tay hướng về phía đám mây ngưng trọng điểm xuống.
Một tiếng sấm rền vang lên, một luồng hào quang năm màu dọc theo những sợi tơ cuồn cuộn đổ xuống, những hàn khí màu trắng sữa kia vừa tiếp xúc với chúng đã bị tan rã ngay tức thì.
Sương trắng phía ngoài sợi tơ lúc này lập tức biến mất không thấy bóng dáng.
Tiếp đó sợi tơ trầm xuống rồi một lần nữa chui vào bên trong Hàn Đàm.
Sắc thái cẩn trọng hiện lên trên khuôn mặt của Tộc Mẫu Tu La Thù, cánh tay không ngừng biến đổi thủ ấn pháp quyết.
Năm sợi tơ tức thì không ngừng chìm xuống dưới sâu trong hàn Đàm.
Hàn Lập đứng phía trên cột đá, ánh mắt chớp động quan sát hết thảy, đồng thời pháp lực từ thể nội cuồn cuộn tỏa ra, hướng tới pháp trận dưới thân mà rót xuống không ngừng.
Tuy rằng Phu Nhân muốn bọn hắn toàn lực ứng phó, nhưng với pháp lực thâm hậu của Hàn Lập, chỉ cần vận dụng hơn một nửa là có thể làm ổn thỏa việc này.
Ngoài ra hắn còn đang dùng bí thuật lặng lẽ tính toán độ sâu mà những sợi tơ kia đang chìm vào trong Hàn Đàm.
Mười trượng, ba mươi trượng, một trăm trượng, ba trăm trượng…
Theo thời gian từng chút trôi qua, hai mắt Hàn Lập lúc này đã nhắm lại.
Đến lúc này, sợi tơ ở dưới sâu bị lực lượng kỳ hàn ngăn cản khiến cho tốc độ hạ xuống rõ ràng đã trở nên vô cùng chậm chạp.
Tới khi đến độ sâu hơn một ngàn trượng, Phu Nhân không khỏi phải thở dài một hơi, mặt mũi tràn đầy dáng vẻ ngưng trọng.
Lúc này đây, sau thời gian mỗi lần hô hấp, sợi tơ chỉ có thể chìm sâu hơn vài tấc, mức độ có thể nói là vô cùng ít ỏi.
Năm đó dưới sự ngăn trở của Hàn khí, vị Tu La Thù Tộc Mẫu này dù đã nhờ tới bảo vật cũng nhiều nhất là tới được độ sâu như vậy mà thôi.
Cho nên tiếp tục đi xuống, những sợi tơ này lúc nào cũng có khả năng tiếp xúc với đáy của Hàn Đàm, điều này khiến cho Phu Nhân không dám khinh thường bất cứ thời khắc nào.
Giờ phút này, cả thân ảnh của thiếu nữ mặc váy đỏ đang bị một đoàn huyết vụ bao phủ, sau lưng nàng mơ hồ xuất hiện một cái Hư ảnh màu xanh như có như không chớp động liên hồi.