“Được, có điều trước đó cần phải chuẩn bị một chút đã. Anh Nhi, bảo bọn chúng bắt đầu bố trí đi.” Tu La Thù Tộc Mẫu gật đầu, lập tức quay về phía thiếu nữ mặc váy đỏ nhàn nhạt nói.
“Vâng, thưa mẫu thân đại nhân. Các ngươi hãy mang những thứ đó ra đây, bắt đầu sửa chữa trận pháp này ngay.” Thiếu nữ lên tiếng đáp ứng, liền xoay người hướng những tộc nhân khác cùng đi phân phó một câu.
Những tộc nhân Tu La Thù khác nghe vậy tức thì bay lên trời, hướng bốn phía đài băng pháp trận bay đi.
Một vài người ở trên không trung hoặc lấy ra từng cái trận bàn, hoặc lấy ra một cây trận kỳ, thậm chí có người còn xuất ra một ít những pháp khí không rõ tên có kiểu dáng kỳ lạ, nhao nhao quăng về hướng phụ cận đài băng.
Những vật này vừa rơi vào bên trong pháp trận, tự động hóa thành những luồng hào quang đặc biệt trực tiếp chui xuống dưới đất không thấy bong dáng.
Tiếp đó, những tộc nhân Tu La Thù này lại bắt đầu lẩm bẩm trong miệng, một tay bấm niệm pháp quyết hướng về phía trận pháp liên tục cách không điểm chỉ xuống.
Cả tòa trận pháp phát ra âm thanh vù vù không thôi, tất cả Linh Vân bên trong lập lòe sáng lên rồi bắt đầu chuyển động một cách quỷ dị., không lâu sau lại triệt để biến ảo thành một cái pháp trận cỡ lớn hoàn toàn khác biệt.
Pháp trận này vừa hình thành, tòa đài băng hình trụ đang đứng vững ở chính giữa bỗng truyền ra tiếng Gặc… giòn tan, mặt ngoài nó thoáng cái hiện lên những sợi tơ màu trắng bạc.
Một tiếng “Oanh” thật lớn vang lên, ngay sau đó cả tòa đài băng tức thì vỡ vụn ra thành từng khúc, lập tức hiện ra trước mắt là một cái đầm nước nhỏ rộng khoảng gần mười trượng.
Bề mặt đầm nước này tĩnh lặng và trong như gương, nó vừa hiện ra ngay tức thì có một đạo cột sáng màu trắng lớn từ đó phóng thẳng lên trời.
Nhưng cột sáng này vừa xông lên tới hơn trăm trượng, bỗng nhiên vang lên tiếng “phốc phốc”, một tầng màn sáng màu lam nhạt thoáng cái hiển hiện ra trên không trung, đem bọn người Hàn Lập cùng gần một nửa sơn cốc bao phủ toàn bộ vào bên trong.
Cột sáng vừa va chạm với màn sáng trên không lập tức vang lên một tiếng trầm đục, rồi nổ tung ra thành những điểm sáng trắng nhỏ.
Tiếp đó một luồng hàn khí trắng xóa tỏa ra không gian bốn phía khắp nơi.
Những nơi hàn khí đi qua, trong hư không vang lên những âm thanh “ xì.. lạp” lớn, mơ hồ có từng mảnh Hàn Băng lăng không mà hiện ra, nhanh chóng cuồn cuộn đè ép xuống phía bọn người Hàn Lập.
Nhưng bọn người Hàn Lập không có chút gì sợ hãi, linh quang bên ngoài thân nhao nhao lóe lên, liền đem những Hàn Băng này ép ra ngoài không thể mảy may tiếp cận với cơ thể một chút nào.
“Hàn khí nơi đây, dường như cũng không đáng sợ như trong tưởng tượng thì phải.” Thần niệm của Hắc Lân quét qua những hàn khí này, khóe miệng khẽ nhếch lên nói một câu.
“Vậy sao, đạo hữu có thể thử lại một lần nữa xem.” Dị sắc trong mắt Tu La Thù Tộc Mẫu chợt lóe lên, bỗng nhiên một tay hướng về đầm nước đánh ra một chiêu.
Ở mấy chỗ mặt ngoài rìa của đầm nước bỗng lóe lên ánh sáng màu đỏ, bốn luồng ánh sáng đỏ từ đó bay ra, xoay quanh một cái liền lơ lửng không nhúc nhích trên không trung không cao lắm phía trên đầm nước.