Hàn Đàm: Đầm nước lạnh
Trận bàn tứ phương: cái trận bàn có bốn hướng đông tây nam bắc như la bàn chỉ hướng
“Thật đáng tiếc, mấy cỗ Khôi Lỗi mà Hàn huynh đưa cho ta đã có hai cỗ bị hủy hoại trong lúc dụ địch rồi, sau này lão phu nhất định sẽ đền bù tổn thất cho đạo hữu.” Mạc Giản Ly có chút áy náy nói.
“Những cỗ Khôi Lỗi kia vốn là tặng cho đạo hữu sử dụng, cho dù tất cả bị hủy diệt cũng không đáng gì. Mạc huynh không cần phải để trong lòng.” Hàn Lập lập tức cười cười, dáng vẻ không hề để việc đó trong lòng. Mạc Giản Ly thấy vậy, tự nhiên luôn miệng cảm ơn không thôi.
Một lát sau, từ chân trời vang lên âm thanh ầm ầm, bốn tên Tu La Thù trưởng thành cùng khống chế một luồng quái phong hiện thân ra.
Tuy nhiên trong bốn gã quái vật Hợp Thể kỳ này, có hai tên phải hiện ra nguyên hình bản thể là những con Nhện cực lớn, hai tên khác tuy vẫn duy trì hình dáng con người, nhưng quần áo trên người rách tả tơi, bộ dáng càng thêm chật vật.
Hiển nhiên là bốn con Tu La Thù này tuy rằng thoát ra khỏi pháp trận do Mạc Giản Ly bố trí nhưng cũng phải chịu một phen đau khổ lớn.
Nhưng ngay khi bọn chúng vừa bay xuống phía trong Thạch Thành, Hàn Lập bỗng nhàn nhạt mở miệng nói:
“Anh đạo hữu, hiện giờ người đã về đầy đủ, có thể đi lấy bảo vật kia rồi, Tinh hạch của các ngươi thì thế nào?”
“Hàn đạo hữu yên tâm, số Tinh hạch kia đang ở ngay trên người tiểu muội, chỗ này có sáu khỏa, hãy nhận lấy đi đã.” Thiếu nữ mặc váy đỏ đứng duyên dáng yêu kiều ở trong hư không nghe thấy vậy cười cười, lúc này bàn tay lật lại, từ đó bay ra một cái hộp ngọc màu trắng.
Nhìn thấy vật ấy, thần sắc bọn người Huyết Nhiên và Mạc Giản Ly đều khẽ động, nhưng không có ai tùy tiện thò tay chụp lấy.
Chỉ có Hàn Lập là thần sắc không hề thay đổi, tay áo cuốn ra, liền đem hộp ngọc bắt vào trong tay.
Khi nắp hộp được mở ra, rất nhiều luồng thần niệm đều đồng thời quét qua đó, một lát sau trên mặt tất cả mọi người đều hiện lên sự vui vẻ.
Trong hộp ngọc quả nhiên có sáu khỏa Tinh hạch trong suốt như tuyết, tuy chúng chỉ lớn cỡ một ngón tay cái nhưng lại tản ra khí tức thần bí khác thường.
Hàn Lập chỉ hơi nghĩ ngợi một chút, bàn tay đang nâng hộp ngọc bỗng nhiên rung lên.
Lập tức ba khỏa biến thành ba luồng sáng trắng từ đó bay ra, hướng tới hai huynh đệ Huyết Nhiên bắn đi, hai khỏa khác xoay quanh một cái tức thì hướng về phía Mạc Giản Ly.
Linh quang lóe lên.
Phía trong hộp ngọc còn lại một khỏa tinh hạch khác, liền bị Hàn Lập tự động thu vào bên trong vòng trữ vật.
“Đa tạ Hàn đạo hữu!” Huyết Nhiên cùng với Hắc Lân thấy vậy, sắc thái vui mừng rốt cuộc cũng hiện lên trên khuôn mặt không cách nào che dấu được.
Huyết Nhiên một tay đánh về phía hư không một trảo bắn tới hai khỏa Tinh hạch, chúng khẽ động một cái liền rơi vào trong tay hắn.
Hắc Lân thấy vậy hơi chần chờ một chút, nhưng lập tức không nói thêm gì nữa mà cũng đưa tay đem viên Tinh hạch thứ ba thu vào trong tay áo.
“Hàn đạo hữu, ngươi chỉ lấy một khỏa, như thế có chút không ổn cho lắm.” Mạc Giản Ly bắt được hai khỏa tinh hạch vừa rơi xuống, nhưng không khỏi hơi do dự một chút nói.