“Hai vị đạo hữu cũng biết về Lực Thời Không, như vậy cũng tốt. Lý do Hàn mỗ nguyện ý dừng tay cũng không cần giải thích thêm nữa.” Hàn Lập quét mắt nhìn hai người Huyết Nhiên, thần sắc không đổi nói.
Huyết Nhiên Hắc Lân thần sắc ngưng trọng dị thường, hai người nhìn nhau rồi Huyết Nhiên tiếp tục nói:
“Cô gái này thế mà lĩnh ngộ được Lực Thời Không Pháp Tắc, đúng là không phải dễ trêu chọc. Chúng ta hãy nghe cô ta nói như thế nào đi. Nhưng nếu mục đích chuyến đi này không đạt được, huynh đệ ta tuyệt sẽ không dễ dàng dừng tay.”
“Đạo hữu đã nghe đồng bọn của ta nói như vậy rồi. Chúng ta có thể cho ngươi một cơ hội, nhưng nếu không thể làm chúng ta hài lòng, ngươi thì có thể may mắn thoát khỏi, nhưng những người khác trong tộc của ngươi nhất định sẽ chạy không thoát đâu.” Hàn Lập gật đầu một cái rồi quay đầu nhàn nhạt nói với cô gái.
“Hừ, nghe khẩu khí của các hạ, xem ra đã ăn chắc nhất tộc chúng ta rồi. Nếu tiếp tục đánh nữa, còn chưa biết ai chết vào tay ai đâu.” Phụ nhân ở trên tường thành nghe vậy, sắc mặt liền trầm xuống.
“Phải hay không, hay là tiếp tục động thủ thử xem!” Hắc Lân đảo mắt, cười lạnh nói.
“Đạo hữu và mẫu thân đại nhân không cần tranh cãi nữa. Nghe nói chư vị tiến vào giới này mục đích là muốn lấy tinh hạch của tộc ta. Có phải chư vị lấy được tinh hạch rồi liền ngoan ngoãn rời khỏi giới này hay không?” Cô gái váy đỏ khoát tay chặn hai người tranh cãi, bình tĩnh hỏi Hàn Lập.
“Không sai. Nhưng chúng ta muốn phải là tinh hạch Tu La Thù trưởng thành, nếu không có lấy cũng vô dụng. Lúc trước đạo hữu truyền âm nói có thể thỏa mãn yêu cầu này. Chẳng lẽ quý tộc đã nghĩ thông suốt, nguyện ý chủ động giao ra tinh hạch của mình?” Hàn Lập hay mắt híp lại, lạnh lùng hỏi ngược lại.
Phụ nhân cùng các Tu La Thù tộc nhân khác vừa nghe nói thế, sắc mặt cũng hơi đổi.
Đối với tộc này, nếu mất đi tinh hạch mặc dù không đến nỗi chết tại chỗ, nhưng nhẹ thì cũng tổn thương nguyên khí nặng nề, nặng thì hậu hoạn vô cùng.
“Muốn tiểu muội cùng những tộc nhân khác giao ra tinh hạch của mình, dĩ nhiên là chuyện không thể.”
“Nhưng nhất tộc chúng ta đã trụ vững ở giới này thời gian không ngắn, cũng có lưu giữ một ít tinh hạch tộc nhân trưởng thành, không phải là không thể giao cho các ngươi mấy khối.” Cô gái váy đỏ thản nhiên cười rồi trả lời.
“Cái gì? Việc này không được! Những tinh hạch đó cần giữ lại còn có đại dụng.” Vừa nghe nói thế, khi bọn Hàn Lập còn chưa kịp lộ sắc mặt vui mừng thì Tu La Thù Tộc Mẫu đã lại kêu to.
Cô gái nhướng mày, khẽ nhúc nhích môi truyền âm:
“Mẫu thân đại nhân, con đã lĩnh ngộ được Lực Thời Không thì cũng có biện pháp truyền thụ lực này cho mẹ. Những tinh hạch kia do đó cũng không nhất định phải dùng tới. Huống chi, con cũng chưa nói rõ sẽ đem những tinh hạch đó cho người ta mà.”