Hào quang trên Tinh Thuẫn phóng lớn, nhìn như có thể đỡ được một quyền này.
Nhưng nắm đấm màu vàng vừa đánh lên Tinh Thuẫn làm cho một đoàn tử mang chói sắc lan tràn ra.
Tinh Thuẫn run lên, vỡ vụn thành từng mảnh trong đám ánh sáng màu tím.
Thậm chí linh quang hộ thể của lão giả kia cũng như giấy bị chọc thủng, bị nắm đấm rắn chắc nện thẳng vào thân thể.
Lão giả họ Dịch quá sợ hãi, trong đầu thúc giục bí thuật, điên cuồng rót toàn bộ chân nguyên chi lực vào chiến giáp trên người, một chút cũng không giữ lại.
“Oanh!”
Những đường vân màu đỏ bên ngoài chiến giáp màu bạc hóa thành phù văn tuôn trào ra, hóa thành một tầng máu bao bọc lão giả lại.
Cự Viên thấy thế thì trong mắt hiện lên vẻ nhạo báng, nắm đấm tử kim mở ra, trong lòng bàn tay có ngân quang sáng ngời, một văn trận gồm hơn mười tầng phù văn chồng lên nhau, một vòng ánh sáng bạc chói mắt tỏa ra.
Thân hình Cự Viên đột nhiên mở hồ, thoáng một cái đã biến mất.
“Không!”
Lão giả ngẩn ngơ mà nhìn, thần niệm cảm ứng được uy lực bên trong ngân quang thì sắc mặt trắng nhợt, kêu to một tiếng, lùi về sau, Thiên Linh Cái mở ra, một hư ảnh dài hơn thước từ trong phóng ra chạy trốn.
Đúng lúc này, ngân quang đã kết rắn đánh lên tầng huyết bảo vệ trên áo giáp.
Một thanh âm vang trời, một vụ nổ trên không xảy ra.
Một vòng tròn màu bạc từ chỗ lão giả họ Dịch kia tràn ra, phù văn màu bạc chẳng chịt cũng theo đó lan tỏa, tạo thành vô số quang trận kích cỡ khác nhau.
Sau một khắc, những quang trận đồng thời lóe lên rồi nổ tung, một cột sáng cực lớn quấy động nguyên khí thiên địa, xông thẳng lên trời cao, từng vòng sáng màu bạc trập trùng lan ra như sóng nước làm cho hư không nó đi qua nổ vang từng trận, như trời long đất lở.
Ở bên kia, con sói màu máu và Phạm Thánh Kim Thân vẫn đang giằng co với nhau, cũng bị ngân quang cuốn vào.
Hiện tượng thiên văn kinh người như thế làm cho đám Tu La tộc mẫu và Huyết Nhiên đang chiến đấu kịch liệt cũng biến sắc, không hẹn mà cùng đem thần thông thu lại, hướng ra xa mà chạy, tránh cho cỗ uy năng khủng bố này ảnh hưởng tới mình.
Khi hai bên hiện thân lại ở phía chân trời, ánh mắt không hẹn cũng nhau nhìn về phía Hàn Lập ở bên này, thần sắc cũng trở nên khác thường.
Hai người Huyết Nhiên và Hắc Lân thì tỏ ra kinh hỉ, nhưng trong mắt cũng không giấu được vẻ hoảng sợ.
Hai người tự nhận mình không phải là dạng tu sĩ Đại Thừa tầm thường, nhưng cũng tuyệt đối không có khả năng thi triển ra một đòn hủy thiên diệt địa như thế.
Thần thông của Hàn Lập còn to lớn hơn cả dự đoán trước đây của hai người.
Tộc mẫu Tu La Thù nhìn về phía cột sáng ở phía xa, trên mặt hiện lên vẻ âm tình bất định, trong nội tâm cũng hiện lên vẻ sợ hãi.