“Nào có dễ dàng tìm hiểu được như thế, ta chẳng qua mới lĩnh ngộ được chút bề ngoài mà thôi, ngược lại tranh đấu tiếp theo phải phiền Dịch sư bá tiếp tục ra tay đấy. đối phương dù sao cũng là cường giả Đại Thừa kỳ, Anh Nhi sao dám một mình đối mặt chứ, chỉ có thể ở bên cạnh phụ trợ sư bá một tay thôi.” Thiếu nữ mặc váy đỏ mỉm cười hướng tới lão già nói.
“Hắc hắc, ngay cả thần thông như Vật Linh Hồi Sóc cũng đã lĩnh ngộ được thì sao có thể chỉ xem như thứ bề ngoài gì chứ. Hiện tại đã có Anh Nhi ở một bên kiềm chế mà nói… ta lại có thể tiếp tục cùng đối phương tái chiến một hồi đấy.” Lão già họ Dịch cẩn thận kiểm tra thân thể của mình một phen, phát hiện vừa rồi tác dụng của thần thông Hồi Sóc của nữ tử trên người mình, dường như ngay cả hao tổn nguyên khí cũng đã được bù đắp một ít, lúc này phấn chấn tin tưởng hẳn lên, tinh thần chấn động trả lời.
Tiếp đó hắn thét dài một tiếng, cái đầu nhoáng một cái rồi một lần nữa biến thành bộ dáng quỷ dị mặt Chim thân người, hai cánh tay khẽ giơ lên, lóe lên một luồng ánh sáng màu bạc và một luồng ánh sáng màu vàng, tấm gương màu vàng cùng với quyển trục màu bạc lúc trước cùng lúc hiện ra.
Lão già quát khẽ một tiếng, quyển trục trên tay trở nên mơ hồ rồi biến ảo thành vô số phù văn màu bạc nổ tung ra, hướng lên không trung quay tròn ngưng tụ lại biến thành một kiện chiến giáp màu bạc, đem toàn thân hắn bảo hộ cực kỳ chặt chẽ.
Trên bàn tay còn lại, gương đồng màu vàng tức thì hào quang rực rỡ, thoáng cái biến ảo thành hai phần Cự Kiếm màu vàng nhạt, hai cánh tay khẽ động đã nắm lấy nó trong tay.
Thiếu nữ ở bên cạnh thấy vậy mỉm cười, một tay bấm niệm pháp quyết, hai con quái thú đầu sói trước người nổ tung vang lên tiếng trầm đục, hóa thành hai luồng huyết vụ bổ nhào về phía trước người.
Lúc này bàn tay thiếu nữ chớp động huyết quang quỷ dị, cũng lẩm bẩm vài câu hướng về phía lão già ở trong hư không.
“Phốc Phốc” vài tiếng, những phù văn màu đỏ như máu từ đầu ngón tay bắn ra, lóe lên lập tức chui vào trong áo giáp của lão già
Một tầng huyết vân quỷ dị lập tức nổi lên trên mặt áo giáp, liên tục di chuyển bất định.
Cùng lúc đó, lão già họ Dịch cảm thấy trong thể nội có một cỗ nhiệt khí bắt đầu nổi lên, khí lực toàn thân bỗng nhiêntăng lên gấp bội, đồng thời một cỗ nộ ý cuồng bạo từ trong đáy lòng chợt dâng lên, khiến cho hai mắt chưa phát giác ra đã có những tia máu trải rộng, trong nội tâm chiến ý bùng nổ!
“Thị Huyết Thuật, rất hay. Rất hợp với tâm ý của lão phu!” lão già cuồng tiếu một hồi, không cố kỵ gì nữa, hai tay rung lên, liền biến thành một luồng sáng bạc lao ra khỏi màn sáng, đồng thời hai thanh kiếm khí màu vàng lớn hơn trăm trượng cũng hung hổ chém ra, những nơi chúng đi qua nổi lên âm thanh như hư không bị xé toạc ra, phảng phất như là muốn đem toàn bộ bầu trời bổ ra.
Hàn Lập nhìn về kiếm khí màu vàng đang phóng tới trước mặt, lại nhìn lướt qua thiếu nữ mặc váy đỏ đang đứng phía trên Thạch Thành, bỗng nhiên cũng khẽ cười, một tay điểm về phía hư không.
“Phốc phốc” một tiếng!