*Tinh Kiếm: thanh kiếm trong suốt, óng ánh như thủy tinh
**Lục quang: ánh sáng màu xanh lục
*** Cổ văn: văn tự cổ xưa.
****Mộc kiếm: thanh kiếm bằng gỗ
(-)Lục tuyến: sợi tơ màu xanh lục
(-)yêu mục: con mắt yêu dị
Một màn càng thêm quỷ dị xuất hiện.
Năm thanh trường kiếm óng ánh lóe lên tinh quang, một cỗ Pháp Tắc chấn động mà hiện ra, hai ngọn núi rung lên rồi bị bắn ngược về phía sau.
Sau tiếng nổ đùng đùng một lần nữa vang lên, hai tòa núi mơ hồ một cái xuất hiện trên không trung trên đầu Hàn Lập hung hăng đập xuống.
Thần niệm của Hàn Lập liên tục thúc dục nhưng lại không cách gì liên hệ với hai bảo vật làm cho chúng dừng lại, trong lúc nhất thời dường như hai ngọn núi bị triệt để cắt đứt liên hệ với hắn.
Trong lòng Hàn Lập rùng mình nhưng trên mặt không hề có chút dị sắc nào, hai bàn tay lớn của biến thân Cự Viên bỗng nhấc lên, năm ngón tay hướng hai tòa cực sơn nhẹ nhàng vỗ một cái.
Trong nháy mắt khi hai bàn tay lớn đánh ra, trong lòng hai bàn tay ánh sáng màu bạc chớp động, từng tầng vân trận màu bạc hiện ra thoáng cái chồng lên nhau thành hơn mười tầng.
Từ đó truyền ra hai tiếng nổ mạnh "Oanh" "Oanh" kinh thiên động địa.
Trước người Cự Viên xuất hiện hai cái vòi rồng phóng lên trời, phụ cận hư không chấn động một hồi như tiếng gầm thét của biển cả.
Hai tòa cực sơn dưới hai luồng lực lượng kinh người ép xuống buộc phải dừng lại tại chỗ, nhưng lập tức lóe lên ánh sáng màu bạc, phá không biến mất trên không trung.
Hai bàn tay Hàn Lập vừa tiếp xúc với hai tòa cực sơn thì thần niệm liền một lần nữa khôi phục sự liên hệ với hai bảo vật, hắn cũng không nói thêm gì mà lập tức thu chúng lại.
Cùng lúc đó, lão già họ Dịch phía xa mặc cho năm thanh Tinh Kiếm lơ lửng trước người, lão vẫn giữ nguyên tư thế không nhúc nhích như trước mà không hề nhân cơ hội này phát động công kích gì khác.
Cự Viên do Hàn Lập biến ảo thành một lần nữa ngẩng đầu nhìn về phía lão già phía xa, bỗng nhiên nói ra một câu để cho sắc mặt lão không khỏi biến đổi:
"Thần thông thời gian, vậy mà ngươi lại có thể sử dụng lực lượng pháp tắc này, nhưng hẳn là nhờ vào ngoại lực mới có thể thi triển ra được nếu không thì cũng sẽ không đến nỗi miễn cưỡng mới vận dụng được như vậy."
"Hừ, Thời Gian Pháp Tắc là đại thần thông bậc nào, cho dù chỉ có thể vận dụng một chút bề ngoài cũng đủ để ở vào thế bất bại rồi. Đạo hữu chỉ liếc mắt đã nhận ra nó hẳn là đã từng ở nơi khác nhìn thấy lực lượng Pháp Tắc cùng loại rồi." Ánh mắt lão già biến thành quái vật đầu chim lóe lên hung quang, lão hừ lạnh một tiếng hỏi ngược lại.
Đồng thời một ngón tay hắn điểm về phía trước người một cái, năm thanh Tinh Kiếm rung lên vù vù vài lần, lúc này Pháp Tắc xuất hiện xung quanh đó mới thoáng một cái toán loạn mà biến mất.
Cự Viên do Hàn Lập biến thành nhìn chằm chằm vào năm thanh Tinh Kiếm* không rời, thần niệm quét qua chúng một lát trên mặt hắn lộ ra vẻ đã hiểu rõ, cười lạnh một tiếng, miệng nói ra tiếng người:
"Đúng là trước kia Hàn mỗ đã từng được chứng kiến một chút thần thông Pháp Tắc như thế ở một nơi khác. Nhưng lần đi vào giới này vốn tưởng rằng chỉ những tên Tu La Thù kia mới có thể khu sử một chút thần thông thời gian, không nghĩ tới các hạ cũng có thể làm được chuyện này. Xem ra thời gian đạo hữu ở nơi này cũng không phải là ngắn, hơn nữa còn rất được những tên Tu La Thù này tín nhiệm, nếu không cũng không có khả năng đạt được chỗ tốt bằng trời như thế! Tuy nhiên đạo hữu cho rằng chỉ với chút thần thông thời gian này mà đã ỷ vào nó thì đã hoàn toàn mười phần sai lầm rồi.