Sau khi Huyết quang hiện lên tất cả cột sáng đều lóe lên rồi lập tức chui vào trong lòng đất cát.
Kết quả là một khắc sau đất đai phía dưới trở nên rung động liên hồi, từng cái khe hở bắt đầu hiện ra rồi dần dần to lớn lên.
Hắc Lân ở bên cạnh thấy vậy thì cười hắc hắc, một tay phất về phía hư không, tiếp đó trên tay hiện ra một cây côn dài màu vàng tím rồi đột nhiên vung lên.
Một tiếng rít vang lên như sấm sét giữa trời quang!
Hào quang tỏa ra bốn phía, một đạo côn ảnh lớn hơn ngàn trượng như thần binh trên trời giáng xuống đập mạnh vào mặt đất gây ra tiếng nổ như thiên băng địa liệt khiến cho toàn bộ đất đai vỡ nát ra. Một mảng sa mạc lớn hơn trăm dặm sau tiếng nổ ầm ầm lập tức bị lõm vào một khối lớn.
Hắc Lân cười lên điên cuồng, cây côn màu vàng tím nhoáng lên dường như muốn thúc dục uy năng lớn hơn nữa tiếp tục đập xuống, nhưng lúc này từ vùng đất bị lõm xuống phía dưới sau một tiếng oanh minh bỗng nhiên bắn ra vô số cột sáng kỳ lạ, một tòa thành bằng đá được bao phủ bởi tầng tầng hào quang từ dưới đất chui lên rồi lập tức bay lên không trung.
Trên một tường đá cao lớn phía trước tòa thành,Tu La Thù tộc Mẫu và lão già áo đen mang theo mấy trăm tên thuộc hạ đang nhìn về phía bọn người Hàn Lập ở trên Phi Thuyền với sắc mặt vô cùng khó coi.
"Qủa nhiên là ngươi, không biết Tu La Thù chúng ta có chỗ nào đắc tội với chư vị đạo hữu mà các ngươi lại tiếp tục đến gây phiền toái cho Tộc của thiếp thân thêm lần nữa vậy", Tu La Thù tộc mẫu mặc dù trong lòng vô cùng giận giữ nhưng cố cưỡng chế cơn giận đứng ở trên tường thành hướng về phía Phi Thuyền đối diện mà hỏi một câu.
Dù sao Hàn Lập với thần niệm cường đại đã để lại trong lòng nàng ấn tượng quá sâu. Chẳng cần nói cũng biết nàng thật sự không muốn động thủ với đối phương dù những người này đến đây với thái độ vô cùng hung hăng.
Đương nhiên nguyên nhân sâu xa hơn vẫn là phụ nhân này muốn kéo dài thời gian cho mấy tên viện binh chưa kịp trở về có đủ thời gian kéo tới đây.
"Hắc hắc, chưa nói tới việc có đắc tội hay không, lần này chúng ta tiến vào giới này chính là vì Tu La Thù nhất tộc. Nếu Tộc của đạo hữu tự động giao ra tinh thạch đương nhiên có thể biến chiến tranh thành hòa bình đấy." Hàn Lập chỉ cười cười không nói gì, Hắc Lân đứng bên cạnh đã đoạt trước vừa cười một cách dữ tợn vừa nói.
"Cái gì, muốn tinh thạch của tộc nhân chúng ta, nói như vậy các người là vì lực lượng thời gian mà tới rồi?" Tu La Thù tộc Mẫu nghe vậy sắc mặt đại biến tức giận nói.
"Tuy chưa được chính xác lắm nhưng cũng không sai khác quá nhiều. Thế nào, qúy Tộc đồng ý tự nguyện giao ra tinh thạch chứ?" Huyết Nhiên nhàn nhạt nói một câu.
"Giao ra tinh thạch? Chớ có mơ mộng hão huyền, các ngươi đã dám nói lời này trước mặt ta thì chính là cùng Tộc ta không chết không thôi. Động thủ đi!" Phụ nhân nghiêm mặt nói hai câu rồi không hề quay mặt lại mà vẫy tay về phía sau lưng một cái, tức thì những tên tộc nhân thủ hạ phía sau trên người lóe lên hào quang, thoáng cái hơn một nửa số thủ hạ đột nhiên biến mất chỉ còn mười mấy tên ở lại.