Vừa dứt lời bỗng nhiên một cánh tay của Hắc Lân mờ đi vỗ một cái về phía sau lưng.
Một tiếng nổ chói tai vang lên, một cỗ sức mạnh vô hình hóa thành một tấm lưới lớn chụp xuống bên kia với tốc độ nhanh như chớp giật.
"Phốc phốc" một tiếng!
Một bóng người mờ ảo màu vàng không kịp đề phòng bị tấm lưới chụp phải lập tức phải hiện thân ra, kẻ này tỏ ra kinh hãi nhưng ngay lập tức uốn éo thân hình sử dụng một loại thần thông nào đó giãy giụa thoát ra, vòng sáng bảo vệ quanh thân sáng lên lập tức biến thành một đạo cầu vồng phá không bay đi.
" Hừ, bây giờ còn muốn chạy, ngươi nghĩ ta là ai". Thần sắc dữ tợn hiện ra trên mặt Hắc Lân, năm ngón tay từ thủ chưởng vừa đánh ra của hắn hơi cong lại rồi kéo trở về.
Một tiếng "Phanh" trầm đục vang lên, xa xa hư không phía trên bóng người màu vàng bỗng chấn động, một cự chưởng màu đen kịt bỗng hiện ra rồi lập tức chụp xuống nhanh như điện.
Lần này mặc cho bóng người màu vàng có dốc sức liều mạng cũng không thể tránh thoát được nữa.
Chỉ thấy khí đen cuốn tới, bóng người màu vàng lập tức bị cự chưởng mạnh mẽ nắm trong lòng bàn tay.
Hắc Lân cuồng tiếu một tiếng, một cánh tay khẽ vẫy, cự chưởng đã bắt lấy bóng người màu vàng kia liền bay trở về phía hắn.
Lúc này bọn người Hàn Lập cũng đã nhìn rõ diện mạo của bóng người màu vàng, đó là một gã thanh niên dáng người khô gầy mặc áo choàng màu vàng.
Tuy nhiên trên mặt hắn vẫn còn hiện lên vẻ kinh hoàng, rõ ràng đã hiểu rằng mình đã bị bắt lại, hắn do dự một chút bỗng nhiên trong miệng quát khẽ một tiếng cố gắng bấm niệm pháp quyết, bên ngoài thân bỗng nhiên ánh sáng vàng lưu chuyển liên tục, thân hình hắn cũng điên cuồng bành trướng lên.
" Không tốt"
Hắc Lân dù sao cũng là tu sĩ Đại Thừa, vừa thấy cảnh này liền gầm lên một tiếng, một ngón tay hướng hư không phía xa bắn ra. Tiếng xé gió " xuy xuy" vang lên một đạo hắc mang làm cho hư không trăm trượng xung quanh như sụp đổ hướng tên thanh niên kia đánh tới.
Nhưng đã muộn, chỉ thấy hắc mang kia vừa xuyên thủng thân thể tên thanh niên kia thì một tiếng nổ mạnh chói ta cũng đồng thời truyền đến. Tên thanh niên áo vàng vậy mà đã đi trước một bước tự bạo thân thể.
Vầng sáng vàng chói mắt cùng sự chấn động kịch liệt khiến cho bàn tay màu đen cũng lắc lư không thôi.
" Thật can đảm, vậy mà dám tự bạo trước mặt bổn tọa. " Sắc mặt Hắc Lân trở nên vô cùng khó coi, oán hận nói một câu.
Cự chưởng màu đen lóe lên một chút liền tán loạn biến mật.
" Ẩn Nặc Thuật của người này cũng có chút cao minh, hắn quyết đoán tự bạo thân thể chỉ sợ là có điều huyền diệu gì khác ở đây. " Ánh mắt của Hàn Lập quét qua chỗ tên thanh niên kia tự bạo một chút bỗng nhiên cười nói.
"Ah, Hàn đạo hữu có ý gì, chẳng lẽ tên kia vừa rồi tự bạo cũng không phải bản thể của hắn sao? ". Ánh mắt Huyết Nhiên lóe lên, cực nhanh nghĩ đến điều gì nói.