"Đại Thừa kỳ!" Hàn Lập phát lạnh trong lòng, sau khi thu độn quang bên ngoài cơ thể lại liền đứng bất động tại chỗ một lúc.
Lúc này đạo thần niệm kinh khủng nọ sau khi quét qua lại trong phạm vi vạn dặm xung quanh vài lần mới yên tâm thu trở về.
Khoảng thời gian sau đó cũng không hề có bất kỳ điều dị thường gì truyền tới từ sâu trong núi nữa.
"Luồng thần niệm này không đời nào Tu La nhện trưởng thành bình thường phóng ra được. Chẳng lẽ thật sự là ở nơi này có loại Tu La nhện mạnh hơn cả Đại Thừa bình thường sao. Trường hợp này nếu còn tiếp tục tiến đến gần thì bí thuật ẩn nặc bình thường sợ là không thể nào giấu được thần niệm của nó mất. Vả lại nó có thể phóng thần niệm ra xa đến vậy mà không thấy có vẻ yếu đi chút nào thì chắc phải là dựa vào chí bảo nào đó tăng phúc mới đúng." Hàn Lập đứng nguyên tại chỗ không hành động ngay, trong lòng không ngừng suy nghĩ nhưng khuôn mặt hắn tỏ ra nghiêm túc.
Nếu đúng là loại có thể so với đẳng cấp chân linh thì ngay cả hắn cũng không thể khinh thường được.
Hắn trầm ngâm một lúc, cuối cùng cũng có quyết định, bàn tay khẽ lật, một tấm phù lục màu tím hiện ra lơ lửng rồi "bùm" một tiếng liền hóa thành một đám khí tím bao bọc lấy thân thể hắn, từ tron sương mù đủ loại phù văn ồ ạt tuôn ra rồi hóa thành một màn sương khói màu tím.
Khi màn sương lặng lẽ tản đi thì ở bên trong trở nên trống không. Để không đánh rắn động cỏ, Hàn Lập lại phải vận dụng Thái Nhất Hóa Thanh Phù thêm một lần nữa.
Lúc này thân thể hắn hóa chuyển sang trạng thái hư vô, bay lơ lửng vào sâu trong dãy núi không hề kiêng dè gì.
Mặc dù bởi thân thể hư hóa nên không thể bay với tốc độ cao nhất, nhưng mỗi lần hắn di chuyển cũng phải được tới mười trượng, trong khoảnh khắc hắn đã tiến vào trong dãy núi.
Nhờ vào luồng thần niệm mà hắn đã lưu lại trên người cô gái kia, mặc dù hai người đã cách xa nhau cả ngàn dặm nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được rõ ràng vị trí hiện tại của nàng kia.
Bởi vậy tạm thời Hàn Lập cũng không vội rút ngắn khoảng cách này mà vẫn thong thả đi theo sát nàng kia.
Nhưng khi hắn tiến vào trong dãy núi được chừng hơn vạn dặm đường thì hai chân mày lại nhíu lại theo bản năng.
Vốn hắn cho rằng nếu sào huyệt của Tu La nhện được xây dựng ở nơi này thì dãy núi này chắc hẳn sẽ vắng bóng chim thú vô cùng, chí ít thì sẽ không có loài nào quá mạnh mẽ.
Nhưng khi thần niệm của hắn lặng lẽ quét khắp bốn phía lên khu vực sâu trong dãy núi liền phát hiện chỉ riêng khu vực này đã có mấy chục con dị thú cấp Hóa Thần, Luyện Hư cùng hai con quái cầm cấp Hợp Thể.
Hai con quái cầm này một con cả người đỏ rực như lửa, hình thể khổng lồ như trâu, một con lại có lông cứng màu xám tro khắp mình mẩy, ở trên đầu có một cái bướu thịt xấu xí.
Mỗi con này đang đậu ở trên cành một cây đại thụ cách hắn hơn ngàn dặm, một con ngẩng đầu ưỡn ngực quay trái quay phải không ngừng quan sát, con còn lại thì hai mắt nửa nhắm nửa mở, dường như đang lim dim ngủ.