Cô gái này mặc một bộ váy ngắn, dáng người thon thả, thướt tha, gương mặt vô cùng xinh đẹp, nước da trắng như bạch ngọc, bên ngoài có kim quang chớp lóe, cánh tay được bảo vệ bằng một Pháp khí màu hơi vàng dài gần một tấc có hình dáng như lệnh tiễn. Đôi mắt đẹp của nàng nhìn về phía đám quái ngư, vẻ mặt cười mà lại không giống cười.
Đám quái ngư này nhìn còn rất trẻ, toàn bộ đang lơ lửng trong không trung, cách mặt đất hơn một trượng, mặc dù vẫn gầm gừ vây quanh cô gái kia nhưng ngược lại, trên mặt lộ ra vẻ sợ hãi không thể che giấu.
"Các ngươi tự mình giao hai tên cùng tộc ra đây hay để cho ta phải tự mình động thủ? Nếu không phải bọn các ngươi đối với chúng ta có tác dụng thì các ngươi đã sớm bị giết sạch rồi, làm sao có thể ở nơi Càn Hỏa Chi Địa này sinh sống yên ổn tới giờ." Cô gái mở miệng nói, âm thanh vô cùng lạnh lẽo.
"Lên... Nằm mơ đi, chúng ta tuyệt... Tuyệt không bao giờ... giao ra tộc nhân..." Một gã nam tử người cao lớn dị thường, vẻ sợ hãi trên mặt cũng khác xa đám tộc nhân khác, nghe thấy cô gái nói vậy thì lắp bắp nói.
Hàn Lập đang ẩn nấp trên cao nghe thấy mấy lời này thì trên mặt xuất hiện vẻ kinh ngạc, nhưng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Hai người này đúng là đang sử dụng một ngôn ngữ cổ có ghi chép trong điển tịch của Linh Giới, điều này khiến hắn bất ngờ một chút, mà cũng rất vui vẻ.
"Hừ, đúng là một lũ ngu ngốc không biết điều. Ta mới ăn cách đây không lâu nên cũng không muốn gây sức ép gì với các ngươi.Nhưng nếu các ngươi khăng khăng không thích uống rượu mời, chỉ uống rượu phạt thì ta cũng không ngại ăn thêm một chút thịt." Cô gái kia nghe thấy vậy thì sắc mặt sa sầm xuống, trong mắt lóe lên một chút bỡn cợt.
Nam tử quái ngư cầm đầu thì trên mặt vẫn đầy vẻ giận dữ, gầm lên một tiếng, trên thân cả bọn lóe lên ánh sáng màu hồng, những tia chớp lóe lên, bắn vào dung nham trên hồ. Bọn họ huy động vũ khí, có người thì cánh tay chuyển động không ngừng.
Tức thì, dung nham ở phía dưới lập tức sôi trào, từng đợt ráng hồng cực nóng bốc lên, nhập vào thân hình của đám quái ngư.
Lúc này, bên ngoài thân thể đám quái ngư sáng chói ánh lửa. Hình thể bọn chúng sau khi được ráng lửa đó nhập vào thì lớn lên mấy trượng, phần lớn tản mát ra hơi thở của tu sĩ Hóa Thần Kỳ.
Mà tên quái ngư cầm đầu thì dường như đã tiến vào Luyện Hư sơ kỳ.
"Xem ra các ngươi có sẹo rồi vẫn không nhớ cái đau, ngoài cái Dục Hỏa thuật này thì còn biết làm cái gì nữa đâu. Cũng được, ta sẽ dạy dỗ các ngươi một chút."