Lông mày Hàn Lập nhướng lên, lúc này hắn mới liếc nhìn bầy dơi trước mặt, sau đó một bàn tay từ trong ống tay áo thò ra, nhẹ nhàng vỗ một cái.
Một tiếng "oanh" trầm đục vang lên, thiên địa nguyên khí trong phạm vị trăm dặm đột nhiên rung động, sau đó có vô số sợi ánh sáng năm màu hiện ra, rồi điên cuồng hướng lên cao ngưng tụ lại, trong khoảnh khắc những sợi ánh sáng này liền biến ảo thành một bàn tay khổng lồ to cỡ một ngọn núi nhỏ, hung hăng đập xuống bầy dơi.
Không gian gần đó bỗng nhiên bị một cỗ lực lượng to lớn không thể tả nổi bao phủ vào trong.
Lúc bàn tay khổng lồ còn chưa hạ xuống thì đã có vô số những con dơi bình thường thi nhau nổ tung rồi hóa thánh từng đám sương máu.
Về phần luồng sóng âm khổng lồ kia, dưới sự đè ép cửa cỗ lực lượng này lại càng nhanh chóng hóa thành hư ảo.
Chỉ có con dơi khổng lồ đầu đàn kinh sợ gầm lên một tiếng, những hoa văn màu vàng bên ngoài cơ thể nó lập tức sáng rực lên, thoáng cái những hoa văn này đã từ bên trong cơ thể bay ra ngoài, tạo thành một vòng ánh sáng bảo vệ màu vàng bao phủ nó ở bên trong.
Nhưng dưới áp lực khổng lồ do bàn tay tạo ra, vòng ánh sáng màu vàng không ngừng rung lên rồi méo mó biến dạng, con dơi khổng lồ bên trong vòng sáng lại càng bị ép thành một chữ "đại" (大) thật lớn, không cách nào nhúc nhích được.
"Có ý tứ, không ngờ ngươi lại có thần thông thiên phú hộ thể! Đáng tiếc, như vậy vẫn còn quá yếu, nếu không ta có thể sẽ thu ngươi làm linh thú rồi." Trong mắt Hàn Lập thoáng qua vẻ ngạc nhiên, nhưng lại dùng giọng tiếc hận lẩm bẩm nói.
Tiếp đó, một ngón tay của hắn hướng bàn tay khổng lồ năm màu ở xa xa khẽ điểm một cái!
Ngay lập tức, bên ngoài bàn tay khổng lồ hào quang rực sáng, thể tích bàn tay liền phình ra, lại càng to lớn hơn lúc nãy một phần.
Sau khi một tiếng nổ "oanh" vang lên, bàn tay khổng lồ lập tức hạ xuống, không gian gần đó đầu tiên tối sầm lại, sau đó một vầng sáng đang dao động mãnh liệt bỗng nhiên nổ tung khiến cho không gian quanh đó lập tức trở nên chói lóa.
Vòng sáng màu vàng quanh người con dơi khổng lồ lúc này đã vỡ vụn ra từng mảnh, khiến cho nó ngay cả kêu lên một tiếng cũng không kịp mà trực tiếp tan ra, hoàn toàn biến mất.
Hàn Lập khẽ cười, tay áo vung lên, bàn tay khổng lồ năm màu lập tức tan biến.
Toàn bộ không gian lúc này đã khôi phục lại bộ dáng ban đầu.
Chẳng qua, chỗ con dơi đầu đàn lúc nãy vừa đứng bây giờ lại có thêm chi chít những hoa văn màu vàng như ẩn như hiện.
Hai mắt Hàn Lập híp lại, không lưỡng lự dùng tay khẽ vẫy.
Tiếng xé gió vừa vang lên, những hoa văn màu vàng kia giống như bị một lực hút kéo vọt tới, tất cả đều lóe lên rồi rơi vào trong lòng bàn tay Hàn Lập.
Ánh mắt Hàn Lập đảo qua trên những hoa văn này, sau đó hai tay hắn hợp lại, đem những hoa văn này khẽ chà xát.
Lập tức giữa mấy ngón tay liền vang lên những âm thanh kỳ lạ giống như tiếng kim loại ma sát vào nhau, bên trong đó ánh sáng màu vàng chớp nháy không ngừng.
Nhưng sau khi hai tay của Hàn Lập tách ra, một tấm da thú màu vàng rõ ràng hiện ra ở đó.
Phía trên tấm da thú này có một số hoa văn màu vàng nhạt, đây chính là những hoa văn màu vàng không ngừng lóe sáng trên mình con dơi đầu đàn kia.
"Vật này luyện chế pháp khí phòng ngự hẳn là có chút giá trị. Như vậy, hôm nay cũng coi như không phải không có thu hoạch gì." Hàn Lập tự nói một mình, sau khi bàn tay hắn khẽ lật, tấm da thú liền biến mất không thấy đâu.