Đạo sỹ có khuôn mặt ngăm đen không nói tiếp điều gì, tay áo khẽ phất, thân hình hơi động liền nhẹ nhàng lướt vào trong khung cửa.
Dường như hắn đã rất quen thuộc đối với cung điện này, cứ một mạch xuyên qua gian phòng làm việc rộng lớn, đi hết dải hành lang dài đến mấy trăm trượng, lúc này ập vào mặt là khoảng không thoáng đãng của một cái sân khá yên tĩnh.
Trong sân được trồng các loại cây hoa xanh biếc vô cùng, bố trí thành một hàng dài gồm rất nhiều các loài hoa to bằng cái bát, rực rỡ muôn màu. Đứng hai bên khung cửa vào sân có hai thiếu nữ mặc cung trang, khăn che mặt màu bạc.
Làn da của cả hai đều trắng trong như ngọc, thướt tha yêu kiều. Trên người hai nàng tỏa ra một loại khí tức phảng phất như có như không khiến cho người khác cảm thấy thâm sâu không lường được.
"Gặp được hai vị tiên tử, tại ha đặc biết đến đây để chào cung chủ!" Đạo sỹ mặt đen thấy hai người thiếu nữ thì lập tức lại gần chắp tay chào hỏi, khách khí cực kỳ.
"Cách đại nhân, nô tỳ thực sự không dám nhận đại lễ của người. Ngài mau vào đi thôi. Cung chủ đã căn dặn trước, hiện giờ đang đợi ngài ở bên trong." Một thiếu nữa uốn vòng eo thon lảng tránh không dám nhận lễ rồi cười ngượng ngùng nói.
"Ha ha, tiên tử thật biết trêu đùa. Vậy Cách mỗ liền vào trong ra mắt cung chủ trước đã." Đạo sỹ mặt đen cũng mỉm cười, lại thi lễ với hai thiếu nữ mới tiếp tục cất bước đi vào.
Xuyên qua một đường đầy hương hoa thơm tho, xung quanh là mảng đất rộng trồng đầy các loại hoa cỏ mướt mát.
Ở phía trước có một quần thể cây hoa xanh tươi sắc tím thanh tao trang nhã khác, một thiếu phụ diện áo bào tím đang đứng trước một gốc hoa, cúi đầu khoan khoái thưởng thức làn hương nhè nhẹ.
"Bái kiến cung chủ!" Đạo sỹ mặt đen không dám chậm trễ, bước vội về phía trước rồi cúi đầu cung kính.
"Cách sư điệt, lúc này không có người ngoài thì cần gì phải trái cung chủ này, phải cung chủ kia, cứ gọi ta bằng sư cô là được." Thiếu phụ chẳng ngẩng đầu mà chỉ khẽ cười nói.
"Ta không dám! Hiện giờ chúng ta không ở trong Cửu Nguyên Quan, sư điệt không dám lỡ miệng vì sợ chẳng may có đại nhân giám sát nào đó nghe được. Như vậy cả ta với cung chủ sẽ đều không tiện." Đạo sỹ nghiêm nghị đáp lời.
"Quả nhiên lá gan của ngươi đã bé đi một ít. Nhưng có những sứ giả đó giám sát khiến chúng ta ở tiên cung này dẫu đứng đầu nhưng vẫn phải bó chân bó tay rất nhiều. Thực không thể tự tại như lúc còn ở quan đâu. Nếu ngươi không muốn quay về, ta sẽ đến gặp sư tổ xin từ bỏ chức vị này rồi đề cử sư điệt đảm đương thay, ngươi thấy sao?" Cuối cùng người thiếu phụ mới chịu ngẩng cằm, để lộ một khuôn mặt trắng trẻo lạ thường, hàng lông mày kéo dài thẳng đến chân tóc mai, thực khiến người ta nhìn vào liền cảm thấy trong lòng dấy lên một sự uy nghiêm không biết tên.
"Ô, cung chủ, sư tổ sao có thể đồng ý việc này được. Tuy rằng tiên cung Kim Hàn của chúng ta quản lý khu vực nhỏ bé chẳng thấm tháp gì trong phạm vi ảnh hưởng của Cửu Nguyên Quan. Thế nhưng ở đây ở đây có vô số tiên dân, với pháp lực thấp kém như của sư điệt thì sao có thể làm người đứng đầu ở nơi này được." Đạo sỹ mặt đen liên tục lắc đầu.