"Hàn đạo hữu nói vậy là có ý gì?" Lão già áo trắng nghe vậy liền ngẩn ra, hỏi với vẻ kinh ngạc.
"Nếu đạo hữu không có ý khinh người thì cần gì phải dùng một cái hóa thân để lừa gạt bọn ta?" Sắc mặt của hàn lập vẫn bình thản như thường.
"Hóa thân?" Lần này đến lượt Mạc Giản Ly lắp bắp kinh hoảng. Lão vội dùng thần niệm quét qua nhưng chỉ thấy đối phương có khí tức sâu không lường được, căn bản không thể thấy điều gì bất thường, thế nên sắc mặt bắt đầu đổi thành vẻ băn khoăn khó hiểu.
Lão già thấy vậy cũng ngạc nghiên, nhìn chằm chằm Hàn Lập một lúc sau mới cất giọng cười rộ:
"Ánh mắt của Hàn đạo hữu thật sắc bén, mới liếc qua mà đã khám phá ra thật giả của cái hóa thân Đồng Tâm này. Bổn vương không thể không nói một tiếng "bội phục". Nhưng nếu bởi vậy mà bảo lão phu có ý khinh người thì thật oan uổng cho ta. Trước lúc đến đây hẳn là Mạc huynh cùng Hàn đạo hữu đã từng nghe qua tin ta bế quan. Thật chẳng dám dấu hai vị, tin tức đó hoàn toàn là sự thật. Tấm thân thật sự của bổn vương đang bế quan ở nơi khác, thực chẳng cách nào đi ra gặp khách được, chỉ đành dùng khối hóa thân này thôi. Mà kỳ thật, không chỉ riêng các vị, ngay đến cả hai vị đạo hữu Hắc Lân đang đến kia cũng được tại hạ dùng hóa thân này tiếp đãi."
Vậy mà lão già áo trắng thành thật thừa nhận sự việc.
Mạc Giản Ly nghe vậy, vẻ mặt hơi đổi, đang mở miệng định nói gì đó thì chợt nghe ngoài cửa lớn gian phòng có tiếng hừ lạnh, sau đó giọng nói xa lạ của người đàn ông nào đó vang vọng vào bên trong:
"Linh huynh thực lòng định dùng một cái hóa thân tiếp đãi bọn ta sao? Như vậy chẳng phải hơi thiếu thành ý ư! Chẳng lẽ bản thể của đạo hữu đang đóng cửa tu luyện đến độ một sống hai chết? Nếu không chẳng lẽ với mặt mũi của huynh đệ ta đây không đáng để các hạ đích thân ra gặp mặt một lần?"
Vừa dứt lời, ngay khung cửa lớn có bóng người nhoáng lên. Hai gã đàn ông khác tộc có khuôn mặt khá giống nhau, làn da xù xì đen xạm giống như có một lớp vảy sừng trùm lên khắp toàn thân đột ngột xông vào.
Trong hai bọn họ, một người tỏa sát khí cuồn cuộn, tạo thành một màn hào quang màu đỏ tươi bao kín toàn thân.
Người khác lại thả ra khí tức âm trầm lạnh ngắt, quanh thân lại như có như không vô số sợi không khí đen nhạt bay lượn, thỉnh thoảng còn tụ thành lốc xoáy nhỏ xíu, khiến cho nguyên khí xung quanh không ngừng bị hút vào thở ra.
Tướng tá của cả hai cực kỳ quỷ quái!
"Thì ra hai vị đạo hữu Huyết Nhiên và Hắc Lân đã tới, Linh mỗ không nghênh đón được từ xa thật là thất lễ. Thực ra tuy không phải tại hạ đang bế quan đến độ sống chết, nhưng lần này vẫn cực kỳ quan trọng, không cẩn thận sẽ lại kiếm củi ba năm đốt một giờ ngay, vì vậy chỉ đành xin các vị thứ lỗi mà thôi." Lão già áo trắng thấy hai tu sỹ Đại Thừa đến từ tộc khác này liền sáng ngời hai mắt, tuy vậy trong miệng vẫn liên tục tươi cười tuôn ra lời giải thích.