* Gậy như ý: Cây gậy tượng trưng cho điều tốt lành.
Dù cả tám gã Linh tộc có tu vi Hợp Thể Kỳ đều sở hữu những loại bảo vật hộ thân đặc biệt nhưng dưới áp lực Đại Thừa Kỳ áp chế trực tiếp trong khoảng cách gần như vậy đều phải thụt lùi mấy bước, vẻ mặt tên nào cũng toát lên nỗi kinh hãi.
"Tiền bối bớt giận, bọn vãn bối tuyệt đối không dám có ý như vậy!" Lão già tóc trắng cao lớn vội vàng thét lên.
Nhưng vẻ mặt của Mạc Giản Ly vẫn lạnh băng giống như không nghe thấy gì, khí tức trên thân chợt đổi, áp lực ập đến còn lớn hơn so với vừa nãy mấy lần.
Đến lúc này thì tám tên tu sỹ Linh tộc Hợp Thể Kỳ đã chẳng thể chống đỡ luồng áp lực nhờ vào tu vi của chính mình nữa, hào quang của bảo vật trên người tám tên bọn họ không hẹn mà đồng loạt sáng lên, tám cái ảo ảnh bảo vật của mỗi người trào ra, gắng gượng chống đỡ lại cỗ áp lực kinh người.
Ánh mặt của Hàn Lập ngưng lại, chăm chú đem hết thảy những bảo vật đó ghi vào trong mắt.
Thì ra chúng phân ra làm ba lá bùa, hai tấm lệnh bài, một cái đỉnh nhỏ màu trắng và một cây gậy như ý* màu bạc. Mà Mạc Giản Ly thấy thế liền hừ lạnh, làn hào quang hộ thể chợt lóe sáng, từng bước từng bước về phía trước như muốn phóng ra toàn bộ áp lực mà mình có để dạy bảo mấy tên tiểu bối của Linh tộc một trận nên thân.
Nhưng đúng lúc này, bỗng nhiên từ trên đỉnh ngọn núi Phục Linh chợt tràn tới một âm thanh kì lạ như có như không theo gió mà đến. Âm thanh thoáng đảo qua trước người của gã Đại Thừa đến từ Nhân tộc.
Mạc Giản Ly chỉ cảm thấy một cỗ khí tức ấm áp từ trong cơ thể cồn cào lên rồi lắng xuống, ngay sau đó áp lực khủng bố do hắn bức ra liền biến mất dạng.
Tiếp theo sau là một giọng nói già nua của ông lão nào đó truyền đến" "Mạc huynh chớ nên tức giận, lời nói vừa nãy của bọn họ chỉ là vô tình, bổn vương thay mặt họ xin lỗi. Hai vị đã đích thân đến đây tại hạ mừng còn chưa kịp, làm sao lại dám từ chối không gặp. Bổn vương sẽ nghênh đón hai vị ở đỉnh núi. Linh Diệt, vừa nãy ta đã dùng thần niệm tra xét qua, quả là hai vị đạo hữu Huyết Nhiên đã đến chân núi, bốn người các ngươi xuống đón bọ họ đi. Còn bốn người khác hãy mau kính mời Mạc huynh đến Tử Khí Đường." "Tuân mệnh!" "Xin vâng!" Tám gã tu sỹ Hợp Thể của Linh tộc vội hướng về phía đỉnh núi cúi đầu, thu lại những ảo ảnh của pháp bảo, tiếp đó bốn gã đầu trọc lóc liền bay nhanh về phía chân núi. Còn bốn tên trong nhóm lão già tóc bạc còn lại lập tức hành lễ với hai người nhóm Hàn Lập, làm ra điệu bộ cực kì cung nghênh. "Nếu đích thân Linh Vương đã lên tiếng thì Mạc mỗ tất nhiên không thể không nể mặt rồi! Vậy trước tiên lên đó gặp đạo hữu đã rồi mới nói chuyện sau." Vẻ mặt của Mạc Giản Ly biến đổi vài lần cuối cùng cũng để mặc cho bốn tên đầu trọc bay đi, tiếp theo hắn phất nhẹ tay áo, ngông nghênh bay về phía trên đỉnh núi.