Mạc Giản Ly kinh hãi, khẽ quát lên một tiếng, linh quang hộ thể lập tức tăng vọt lên, định dựa vào pháp lực dồi dào để mạnh mẽ phá dây xích lửa này đi.
Thế nhưng dây xích lửa cũng lóe lên, linh quang hộ thể phóng đại ra thì nó cũng lớn lên.
Mạc Giản Ly thúc dục linh quang liên tiếp mấy lần mà cũng chưa thể giãy thoát khỏi dây xích lửa này.
Gương mặt vị Đại Thừa Nhân tộc này rốt cục cũng hơi biến sắc rồi.
Đúng lúc này, tên trọc đầu Linh tộc kia lại một lần nữa thúc dục pháp tướng sau lưng, khẽ vung lệnh bài bảy màu kia lên một cái.
"Ầm", phát ra tiếng nổ như sét giữa trời quang, mặt ngoài lệnh bài bảy màu chợt trở nên mông lung mờ ảo, rồi từ đó phun ra một kí hiệu bảy màu lớn như cái đấu.
Kí hiệu này quay tít một vòng, đồng thời lớn vụt lên, biến thành một lưỡi đao ánh sáng không chuôi, cực kì rực rỡ.
Đao dài chừng một trượng, bên ngoài lấp lánh hào quang, lại còn láng máng biến ra các bộ phận như miệng, mũi...khiến người ta có cảm giác như đó là một vật còn sống.
Sau khi quét thần niệm về lưỡi đao rực rỡ này, với tu vi Đại Thừa kì của Mạc Giản Ly mà cũng có cảm giác như cả người sởn gai ốc.
Lúc này, lưỡi đao do kí hiệu biến thành kia chợt phát ra âm thanh vù vù!
"Không ổn!"
Con ngươi Mạc Giản Ly co rụt lại, hắn chợt khẽ gầm nhẹ một tiếng, tiếp đó hào quang trên người hắn liền xoay tròn, vài kiện pháp bảo phòng ngự có kiểu dáng khác nhau đồng thời từ trong cơ thể bay ra, phóng ra hào quang che chắn phía trên không.
Dưới sự ràng buộc của dây xích lửa, mấy món bảo vật phòng ngự này là thứ hắn đã dùng tốc độ nhanh nhất có thể để phóng ra, mặc dù hắn còn có thủ đoạn phòng ngự lợi hại hơn nhiều nhưng giờ thì không kịp thi triển ra rồi.
Khi đó, lưỡi đao ánh sáng kia liền chợt biến mất ở chỗ cũ.
Cùng lúc này, hào quang rực rỡ lóe lên phía trên đầu Mạc Giản Ly, mấy kiện bảo vật phòng ngự do hắn phóng ra liên tiếp bị chẻ đôi ra làm hai nửa tựa như cắt đậu hũ.
Không có thứ gì ngăn cản tiếp nên lưỡi đao sáng bừng lên, hung hăng chém xuống đầu Mạc Giản Ly.
Đao chưa thực sự rơi xuống mà hơi thở lạnh lẽo buốt giá đã phủ xuống rồi.
Nếu là lúc khác, Mạc Giản Ly chỉ cần bay tránh đi một cái là liền có thể dễ dàng né được đao này, có điều với tình hình trước mắt, khi thân thể hắn đang bị trói lại không thể nào di chuyển thì hắn chỉ có thể kinh hãi nhìn ánh đao rực rỡ đang chém xuống mình kia.
Nhưng rồi gương mặt hắn chợt hiện lên vẻ quyết đoán, sau đó hào quang bảo vệ trên đỉnh đầu hắn khẽ tản ra, một hình người nhỏ bé giống hệt chính hắn thoáng hiện ra giữa vầng hào quang, nó lập tức vung hai thanh kiếm màu bạc nhỏ trong hai tay lên không trung.
Vị Đại Thừa Nhân tộc Mạc Giản Ly này thấy tình hình nguy cấp đã phóng ra nguyên anh đại thành để chuẩn bị đón đỡ lưỡi dao ánh sáng nhìn có vẻ rất khủng bố này.