Chiếc thuyền màu đen chỉ dừng lại trên mặt biển một lát rồi phát ra tiếng nổ vang, lại tiếp tục phá không bay đi, chốc lát đã biến mất ở tận cuối chân trời.
Hai tháng sau, ở trên không trung của một mảng rừng rậm cây cối um tùm che kín cả bầu trời, bóng dáng của chiếc thánh thuyền Mạc Linh bất chợt hiện ra.
Vị lão tổ Yêu tộc tu vi Hợp Thể Kỳ Hoa Thạch đang kính cẩn đứng ở phía xa xa sau lưng của ba người.
Đến lúc này gã Yêu tộc cao cấp đã biết người thanh niên kia chính là Hàn Lập, tu sỹ vừa tiến cấp lên Đại Thừa Kỳ của Nhân tộc. Sau một phen kinh hãi ngạc nghiên, bao nhiêu toan tính ban đầu trong lòng hắn đã bị quăng lên tận chín tầng mây.
Trong thời gian vừa qua, hắn thành thành thật thật dẫn đám người Hàn Lập đi khắp các khu vực ở quanh đó, lại còn liên tục đến các vị trí mà tòa đài tế thượng cổ thường xuyên xuất hiện.
Nhưng thật đáng tiếc, mãi cho đến tận giờ mà đám người Hàn Lập cứ liên tục đón trượt, vẫn chưa thấy bóng dáng của đài tế ra sao.
"Nơi này chính là một trong những chỗ ngươi nói?" Hàn Lập không quay đầu mở miệng hỏi.
"Vâng thưa tiền bối! Mảnh rừng Mật Vân Hung Lâm phía dưới khá có danh tiếng ở Yêu tộc chúng ta, đối với tu sỹ có tu vi từ Hóa Thần Kỳ trở xuống thì nơi này chính là tuyệt địa. Ngoại trừ những ai đã đến Luyện Hư Kỳ đi vào đây mới tạm bảo vệ được mình, còn lại đa phần đều bỏ lại tính mạng ở nơi này. Vốn bởi trong khu rừng Mật Vân này có những cạm bẫy hung hiểm do thiên nhiên giăng sẵn, hơn nữa rất nhiều yêu thú cực kỳ mạnh mẽ chưa tự sinh ra trí khôn cùng vài loại trùng độc không dễ trêu chọc sinh sống ở đây. Đương nhiên là hết thảy những thứ đó đới với tu vi như của tiền bối lại không đáng nhắc đến." Hoa Thạch vâng lời rồi bắt đầu cung kính giải thích.
"Tòa đài tế đó đã từng xuất hiện ở trong khu rừng này?" Hàn Lập gật đầu, truy hỏi với vẻ mặt chẳng chút biểu tình nào.
"Thưa tiền bối, tại trung tâm khu rừng này đã có vài đạo hữu nhìn thấy tòa đài tế đó từ xa mấy lần. Có điều nó đã bị hư hại không còn nguyên vẹn, ngoại trừ những hoa văn in trên bề mặt có chút giá trị nghiên cứu cho các tu sỹ nghiên cứu về trận pháp, còn lại đối với người khác thật chẳng có tác dụng gì cho nên chẳng mấy ai thèm chú ý." Lão tổ Hoa Thạch trả lời.
"Ha ha, nếu đã như vậy, chúng ta xuống đi. Ta có một dự cảm, phải đến bảy tám phần là đài tế đó đang ở trong này." Hàn Lập cười vài tiếng rồi nói.
Chu Quả Nhi cùng với Ngân Nguyệt đứng ở bên nghe được cũng liền tỏ vẻ hồ hởi.
Vì vậy mấy người bọn họ tiếp tục đứng trên thuyền, nhắm về phía trong cánh rừng rậm mênh mông bên dưới phóng đi.
Bên dưới tán rừng là mảng đầm lầy quanh năm được che phủ bới một màn khí độc màu lục nhạt. Nếu các tu sỹ dưới cấp Luyện Hư, trừ khi có bảo vật hộ thân đặc biệt, còn không tuyệt đối sẽ không dám ở lâu trong làn khí này.