"Lục Cực, bao nhiêu năm rồi không gặp vậy mà ngươi chẳng tiến bộ thêm chút nào. Chẳng lẽ là do vết thương trong cuộc chiến giữa ta và ngươi năm xưa vẫn chưa lành hẳn sao? Lúc này sáu cái hóa thân của ngươi đã bị ta diệt sạch, mà ngay cả thân thể chính thức ngươi cũng đang ở trong Huyền Thiên Linh Vực. Nếu như ngươi không có bản lĩnh tày trời thì chớ đừng mộng ước gì xa xôi." Giọng nói của Bảo Hoa truyền đến từ giữa muôn trùng những cánh hoa hồng nhạt.
Nhưng trong biển sương trắng chỉ ầm ì những tiếng nổ liên miên, hoàn toàn không có ai đáp lại lời của nàng.
"Ngươi liều lĩnh chịu hao tổn cả sáu cái hóa thân để ngoan cường chống lại ta chắc là vì đợi hai tên Niết Bàn với Nguyên Yểm đúng không?" Bảo Hỏa chẳng thèm để ý đến thái độ của đối phương mà khóe miệng nàng còn nhếch lên châm chọc.
"Thì đã làm sao? Năm đó khi giành lấy địa vị thủy tổ từ tay ngươi ta đã được chính Niết Bàn và Nguyên Yểm đồng ý, hơn nữa còn dốc hết sức để bảo vệ ta. Ngươi chớ vội quên, lúc này ta mới chính thức là một trong ba thủy tổ ở Thánh giới. Ta đã sớm đoán được thế nào ngươi cùng tìm đến để báo lại mối thù năm đó, vì vậy ta đã thông báo cho hai vị đạo hữu kia rồi." Thiếu nữ trong làn sương mù thẹn quá hóa giận, giọng nói của nàng truyền ra mang theo vẻ gắt gỏng chói tai.
"Quả thực Nguyên Yểm và Niết Bàn đã đồng ý với ngươi, chỉ cần ngươi đụng độ với ta là họ sẽ ra tay giúp đỡ. Thế nhưng muốn làm được vậy phải có điều kiện quyết định mới được, đó là làm sao để họ có thể phân thân ra kìa." Bảo Hoa nhẹ nhàng cười khuẩy.
"Sao! Ngươi cũng đã nhờ người khác trợ giúp sao? Không thể nào, ở trong Thánh giới này làm gì có ai có thể cầm chân được bọn Nguyên Yểm với Niết Bàn? Chẳng nhẽ ngươi đã nhờ người đến từ giới diện khác? Bọn họ là tu sỹ Đại Thừa ở giới nào mà lại dám đi đắc tội với hai gã thủy tổ cơ chứ?" Trong giọng nói của Lục Cực pha đầy nỗi kinh hãi và sợ sệt.