Dây xích màu bạc tỏa sáng rực rỡ, đồng thời lại như ẩn như hiện tựa như không phải là vật thực sự.
Thân thể Minh Trùng Chi Mẫu giãy dụa mãnh liệt nhưng sau vài lần liên tiếp vẫn không tài nào thoát khỏi dây xích này.
"Đây là Thần Niệm Chi Liên, không thể nào! Ngươi. ngươi còn tu luyện cả môn thần thông Luyện Thần Thuật này nữa sao! Môn bí thuật này sao có thể lưu lạc xuống hạ giới được chứ." Ánh mắt dữ tợn của Minh Trùng Chi Mẫu sau khi nhìn đi nhìn lại dây xích vài lần, lần đầu tiên trên khuôn mặt nó lộ ra thần sắc khó tin, thậm chí mơ hồ còn có vẻ sợ hãi.
Lúc này cự viên do Hàn Lập biến thành cũng không hề có phản ứng, hắn không nói lời nào, sáu cánh tay đồng loạt tự động bấm quyết, từ trong miệng lầm rầm truyền ra chú ngữa cổ xưa nào đó.
Trong khoảnh khắc, dây xích màu bạc liền xiết lại, lập tức trói Minh Trùng Chi Mẫu còn chặt hơn trước vài phần.
"Cho dù ngươi có Luyện Thần Thuật thì đã sao chứ, chỉ với một chút lực lượng thần niệm ấy mà tưởng có thể trói buộc Chân Cực Chi Khu của bổn tọa được thật hay sao!" Dù sao Minh Trùng Chi Mẫu cũng không phải hạng tầm thường, chỉ trong chốc lát nó đã bình tĩnh trở lại, nó quát lớn một tiếng, những phù văn năm màu ở ngoài thân thể sáng bừng lên, hai cái đầu còn lại đột nhiên mở mắt, ánh mắt âm trầm băng giá.
Chỉ trong chớp mắt, thân thể Minh Trùng Chi Mẫu toát ra hai luồng khí tức cực kỳ xa lạ, pháp lực dao động vốn đã biến mất nhưng giờ phút này lại bắt đầu chậm rãi khôi phục.
Chứng kiến biến hóa kinh người của Minh Trùng Chi Mẫu, khuôn mặt cự viên do Hàn Lập biến thành bỗng tỏ ra cực kỳ cổ quái, chợt nó lạnh lùng nói một câu khiến Trùng Mẫu cảm thấy vô cùng khó hiểu.
"Vốn ta cũng không mong nhờ thần thông này mà có thể chuyển bại thành thắng, nhưng chỉ cần vây ngươi lại một lát là đã đủ rồi."
"Ngươi nói vậy là có ý gì?" Minh Trùng Chi Mẫu ngẩn ra, đảo mắt khắp nơi nhưng ở khắp bốn phía, ngoại trừ Giải đạo nhân đang ngồi khoanh chân bất động ra làm gì có bóng dáng người thứ ba nào.
Nhưng vừa nói dứt câu này thì phía trên vực thẳm có tiếng sấm trầm muộn truyền tới.
Một vầng hào quang diễm lệ chói mắt bừng lên, một lôi trụ năm màu gồm vô số điện hồ đan vào nhau hung hăng bổ xuống.
"Không, đây là Thiên Phạt Chi Lôi! Tên Khang lão quỷ kia, ngươi vẫn còn chưa chết sao?" Minh Trùng Chi Mẫu vốn trước vẫn còn coi là khá bình tĩnh nhưng vừa thấy lôi trụ này lập tức rống lên như hồn phi phách tán đến nơi, khuôn mặt nó tỏ ra không thể tưởng tượng nổi.
Cái đầu thứ ba đột nhiên rung động mãnh liệt, một tầng hỏa diễm đen như mực cuồn cuộn bốc lên ở ngoài cơ thể, viên tinh thạch đen nhánh trong cơ thể lại phát ra tiếng vo vo mãnh liệt.
Con Trùng Mẫu này dưới tình thế cấp bách không còn lựa chọn nào khác đành phải tự bạo tinh hạch để liều mạng.
Dây xích màu bạc vốn trói buộc vị Trùng Mẫu này chặt chẽ giờ phút này bị tầng hỏa diễm màu đen kia cuốn lấy lại cho thấy đang bị tan dần ra.