Trong hư không dấy lên một tiếng nổ đinh tai nhức óc!
Lưỡi kiếm xanh biếc chớp động khiến cho không gian phía trước người Hàn Lập dường như sắp sụp đổ đến nơi. Thanh kiếm giống như một cái phễu điên cuồng hút lấy nguyên khí khắp nơi trong trời đất rồi dần dần tỏa ra một cỗ khí tức khủng khiếp đến độ có thể hủy diệt toàn bộ trời đất.
Từ khi tiến cấp tới Đại Thừa Kỳ đến giờ thì đây chính là lần đầu tiên Hàn Lập vận dụng toàn bộ uy lức của Huyền Thiên Trảm Linh Kiếm.
"Phốc", một vầng sáng xanh biếc mênh mông như trăng rằm bỗng hiện ra giữa vùng không gian đang sụp đổ.
Khẽ chớp động lên, bên ngoài mặt trăng bắt đầu tràn ra vô số ký hiệu trong suốt làm óng ánh lên một màn sáng năm màu khiến người ta si mê.
Oành!
Vùng không gian sụp đổ và vầng trăng xanh biếc đồng loạt nổ tung.
Vô số ký hiệu xanh biếc sáng lấp lánh cuồn cuộn tràn ra, ngưng tụ lại với nhau tạo thành một sợi tơ trong suốt. Chợt lóe lên, sau đó không thấy sợi tơ đâu nữa.
Sợi tơ trong suốt nhìn có vẻ tầm thường nhưng nó vừa mới xuất hiện đã làm cho cả trời đất trở nên ảm đạm, không gian bốn phía dấy lên từng trận ầm ù. Sau khi hơi mơ hồ, mọi thứ liền bắt đầu vặt vẹo không theo bất kỳ một quy luật nào.
Ở đây hoàn toàn không có hiện tược không gian bị bẻ gãy hay gấp khúc mà là tất cả mọi thứ đều bám sát theo sợi tơ trong suốt, giống hệt như vạn vật đang tự động trôi dạt theo sóng biển vậy.
"Sợi Tơ Pháp Tắc, sao lại có thể như vậy được!"
Đứa bé gái đang bị nhốt trong linh vực của Bảo Hoa trông thấy vậy liền kinh hãi thốt lên, cuối cùng thì vẻ mặt của nó cũng chịu chuyển thành vô cùng sợ sệt. Nó lại hét lên chói tai, bỗng có một ngọn lửa đen kịt cháy rực bao kín lấy toàn bộ thân thể của đứa bé, sau đó liền ngưng tụ lại thành một bộ giáp bằng xương thò ra vô số gai nhọn tua tủa.
Mỗi một cái gai xương thò ra trong làn lửa đen đang có rất nhiều ký hiệu bay múa loạn xạ đều trong suốt như ngọc. Trên bề mặt bên ngoài của chúng có thể thấy được như ẩn như hiện vô số linh văn màu bạc. Những linh văn được sắp xếp với nhau một cách cực kỳ tỉ mỉ rồi mới tạo thành cây gai như vậy.
Mà đúng lúc đó phía trước thân thể của đứa bé bỗng dấy lên một làn dao động, sợi tơ trong suốt chợt xuất hiện mà không hề có dấu hiệu báo trước nào. Còn đứa bé gái lại đang bị linh vực bao vây cực kỳ chặt chẽ nên không làm sao để tránh đi được. Cuối cùng nó chỉ đành trơ mắt đứng nhìn Sợi Tơ Pháp Tắc đang nhoáng lên, rồi cuồn cuộn chém về phía nó.
Vầng lửa màu đen và bộ giáp xương chỉ có thể ngăn cản sợi tơ được một chút nhỏ, sau đó cả hai đều giống hệt như gỗ mục bị người ta ép nát ra như cám.
Đưa bé thét lên đau đớn, thân hình của nó liền chia làm hai đoạn từ hông trở đi. Bắt đầu là trên mặt, rồi đến chân tay, sau đó là khắp nơi trên cơ thể của nó hiện lên vô số những sợi tơ máu. Cuối cùng toàn bộ thân thể hóa thành một đống thịt nát bấy.
"Tốt quá rồi!"
Bảo Hoa thấy vậy liền mừng rỡ rồi không hề do dự bấm niệm thần chú. Cây hoa cổ thụ vốn thật cao lớn bỗng lóe chói hào quang, trong khoảnh khắc nó liền co rút nhỏ lại chỉ còn khoảng một thước, xinh đẹp đến mê người.