"Hừ, ta muốn những người kia phải cùng phối hợp mới được. Đừng để có chuyện chúng ta vừa mới ra tay mà họ lại nhân cơ hội chuồn đi mất." Hàn Lập hừ lạnh rồi truyền âm trở lại.
"Hàn huynh cứ việc yên tâm, ta đã động tay động chân vào Phượng Linh Bàn trước khi tặng cho bọn họ. Chỉ cần một ý nghĩ của ta là Phượng Linh Bàn sẽ không thể phát huy tác dụng trong chốc lát. Tin là sau khi bọn họ biết chuyện này thì sẽ tự cân nhắc được thiệt hơn."
Bảo Hoa mỉm cười rồi nói một chuyện khiến cho Hàn Lập phải ngẩn ngơ.
Tiếp đó miệng nàng khẽ nhúc nhích truyền âm đến những người khác.
Ánh mắt của Hàn Lập khẽ chớp rồi nhìn về phía lão già và bà cụ phía bên kia. Kết quả là sau khi bọn họ nghe được mấy câu thì sắc mặt lập tức trầm xuống, sau đó lại vô cùng giận dữ nhìn Bảo Hoa chằm chằm như muốn moi gan rút ruột của nàng vậy.
Còn Bảo Hoa thì vẫn bình thản như thường, thậm chí nàng còn tươi cười thích thú với hai người bọn họ.
Tất nhiên là có thể đoán được sự giận dữ vô cùng khủng khiếp trong lòng hai người bọn họ khi gặp phải chuyện này. Nếu không phải trước mắt bọn họ có một sự uy hiếp vô cùng đáng sợ thì e là cả hai lập tức sẽ trở mặt với Bảo Hoa cũng nên.
Nhưng cũng không để cho mọi người kịp bàn tán thêm điều gì, sau khi thưởng thức xong mùi vị cái nguyên anh của gã cao lớn khi nãy, đứa bé gái bắt đầu nhìn tới mỗi người trong nhóm rồi bật cười khanh khách:
"Các ngươi tưởng như vậy là xong ư? Hay là thế này, tất cả bọn ngươi giao nguyên anh cho ta đi, sau khi ta ăn thêm một hai cái không chừng đã đủ no rồi lập tức thả cho những cái còn lại bình yên rời đi. Sao, thấy ý kiến của ta thế nào?"
"Các hạ không cần phải xem thường ta như vậy, tưởng rằng mấy câu khiêu khích của người có tác dụng với ta sao? Nếu để ngươi giết thêm một người chỉ e là ngươi lại thừa nước lấn tới thêm!" Bảo Hoa đáp lời một cách hết sức trấn định rồi không do dự phất một tay vào hư không trước mặt.
Lập tức cây đinh màu vàng đang cắm ở phía trên khối tinh thạch biến mất không thấy đâu nữa.
Ngay sau đó trong lòng bàn tay xinh như ngọc của Bảo Hoa chợt lóe hào quang, cây Thổ Hoàng Đinh chợt hiện ra không gây tiếng động nào.
"Ô, vậy là muốn ra tay với ta sao? Cũng hay đấy, lúc nãy ngươi có thể đỡ được một chiêu của ta mà không chết chứng tỏ cũng có chút bản lãnh. Nhưng lúc này ta vẫn chưa muốn ăn nguyên anh của ngươi, mà là của người này. Chậc chậc, thần niệm rất mạnh, chắc là nguyên anh của hắn so với tên lúc nãy còn ngon hơn gấp trăm lần." Đưa bé lắc đầu cười khểnh, ngón tay của nó lại chỉ đến một người đang đứng ở phía bên cạnh.
Sắc mặt của Hàn Lập hơi đổi, rõ ràng là ngón tay của đứa bé đang chỉ về ngay phía mình.
Mấy người Bảo Hoa thấy vậy liền trở nên sửng sốt.
Theo như lời của con sâu chúa thì dường như thần niệm của Hàn Lập còn mạnh mẽ hơn cả vì cựu Thủy tổ của Ma giới là Bảo Hoa. Điều này khiến bọ họ cảm thấy thật bất ngờ.
"Ha ha, thì ra là các hạ thấy nguyên anh của ta có vẻ hợp khẩu vị! Nếu các hạ có đủ bản lãnh thì cứ việc tới lấy là được." Vẻ mặt của Hàn Lập chẳng có chút thay đổi nào mà còn cười khuẩy rồi đáp lời. Dường như những lời uy hiếp của đưa bé không được hắn đặt trong lòng.
Mấy người còn lại thấy vậy, tuy trên mặt không tỏ vẻ khác lạ nào nhưng trong lòng không khỏi thầm khâm phục Hàn Lập nhiều hơn! Đối với sự uy hiếp khủng bố của Minh Trùng Mẫu thì tất nhiên là không phải bất cứ kẻ nào cũng có thể trò chuyện một cách trấn định như vậy.