"Dù cho thân thể của con sâu có mạnh mẽ đến đâu nhưng một khi không vận dụng thần thông bảo hộ thì tuyệt đối không thể đỡ được một chiêu hợp lực của chúng ta."
Bảo Hoa hơi dừng lại giữa chừng, sau đó lại nói tiếp:
"Đúng là Minh Trùng Mẫu nắm giữ những pháp tắc mang tính thổ, nhưng cây đinh này giam hãm nó được bao lâu cũng là chuyện rất khó đoán trước. Chính vì thế chỉ cần sau khi ta tung bảo vật này ra là các vị hãy lập tức ra tay luôn, tuyệt đối không được chần chờ!"
"Đạo hữu yên tâm, trận chiến này liên quan đến mạng của ta nên sẽ tuyệt đối không để sảy ra sơ xuất gì." Ông lão già nua trả lời không chút do dự.
Những người khác cũng gật đầu tán thành.
"Tốt lắm! Để đề phòng những việc không may, trước tiên ta sẽ liên hệ với linh hồn của tòa phong ấn để nhờ nó dồn toàn bộ lực áp chế đến nơi này. Như vậy sẽ làm giảm đi rất nhiều thực lực của Minh Trùng Mẫu, cũng đồng thời giúp chúng ta ẩn núp kỹ lưỡng khi hành động." Bảo Hoa liền lấy ra một vật trong lòng bàn tay rồi nghiêm nghị nói.
Nàng đánh lên trên bề mặt món vật trên tay từng đạo thần chú kỳ lạ, đồng thời trong miệng còn khẽ râm ran tụng niệm.
Chốc lát sau, ngay trước người nàng chợt sáng rực hào quang, tiếp đó là một làn khói giống như là một khuôn mặt mờ ảo bất thình lình hiện lên.
Làn môi của Bảo Hoa khẽ nhúc nhíc nhưng không hề phát ra tiếng động nào, thì ra là nàng đang truyền âm đến khuôn mặt phía trước.
Cũng rất nhanh sau đó, khuôn mặt bằng làn khí liền tan biến mất. Mà dường như cùng với lúc đó, mấy người bọn Hàn Lập chợt cảm thấy trong không gian xung quanh lại nhiều thêm một loại áp lực không biết từ đâu.
Bọn họ ai nấy đều rùng mình, liền vội vàng kiểm tra lại cơ thể, mãi đến khi phát hiện loại áp lực này không có ảnh hưởng gì đến mình nên mới chịu an tâm.
Lúc này xung quanh thân thể của Bảo Hoa chợt xuất hiện vô số ký hiệu màu xám, chúng đang di chuyển không ngừng rồi bao bọc lấy thân thể của nàng. Cuối cùng chỉ còn có thể nhìn thấy một dáng người yểu điệu mờ mờ nằm bên trong làn khí xám mà thôi.
Càng kỳ lạ hơn là từ lúc nàng bị làn khí bám quanh thì toàn thân cũng không hề tỏa ra bất kỳ chút khí tức nào.
Rõ ràng hình dáng của nàng vẫn ở đó nhưng khí quét thần niệm qua thì lại giống như một mảng trống không bình thường. Dường như nàng đã hòa hợp làm một thể với hư không.
"Bây giờ lực lượng của phong ấn đã giúp chúng ta che dấu đi khí tức của mình, cho dù có đến sát Minh Trùng Mẫu thì nó cũng không thể nhận ra được. Ta chuẩn bị ra tay đây, các vị cũng mau chuẩn bị đi!"
Ông lão già nua lẳng lặng gật đầu không nói một lời nào, hào quang bỗng nhiên lóe lên, trong tay của lão bất chợt xuất hiện thêm một miếng ngọc giống như một cái lệnh bài.
Bề mặt bên ngoài của tấm ngọc được điêu khắc cực kỳ tinh xảo vô số các loại hình vẽ của muôn loài linh thú.
"Vạn Thú Bài, đúng là nó rồi! Nghe nói nó không phải Huyền Thiên Chi Bảo nhưng cũng là vật được Chân Tiên mang xuống từ thời cực kỳ xa xưa. Năm đó đã có không ít tu sỹ Đại Thừa Kỳ đánh đấu lẫn nhau để tranh giành vật này. Vậy mà thật không ngờ một món bảo vật cực quý của Chân Tiên mà lại lọt vào tay của đạo hữu." Bà lão áo đen trông thấy tấm ngọc liền tỏ vẻ giật mình.