Mặt Hàn Lập chẳng đổi sắc, hắn nhấc cánh tay lên, bàn tay xòe ra chắn trước người.
Trong chốc lát, nơi đầu các ngón tay đồng thời phát ra một tiếng "phụt", từ đó bắn ra năm luồng ánh sáng vàng kim, chúng chớp lóe rồi điên cuồng lớn lên. Sau đó, chúng "Ầm ầm" hợp lại làm một với nhau, tạo thành một cơn lốc xoáy màu vàng lớn tầm bánh xe.
Cơn lốc này vừa mới chuyển động thì từ giữa liền phun ra một sức hút vô hình.
Vô số mũi nhọn do sóng âm vô hình trong nháy mắt biến thành đang lao thẳng đến liền bị hút vào một cách nhẹ nhàng.
Nhưng đúng vào lúc này, sâu mặt người liền lóe lên liền tựa như ma quỷ đến gần Hàn Lập, rồi không hề chần chừ vung mấy cánh tay sắc bén lên. Chúng liền biến thành một mảng bóng đen sắc nhọn đâm thẳng xuống phía Hàn Lập.
Hàn Lập thấy vậy liền nhíu hai mắt lại và khẽ quát lên, đồng thời điểm nhẹ lên cơn lốc xoáy trước người.
Cơn lốc lập tức phập phồng lúc to lúc nhỏ, rồi nổ bung ra thành một luồng ánh sáng vàng kim.
Một khắc sau, tiếng "Véo véo" vang lên, có vô số sợ tơ màu xanh từ trong ánh sáng vàng kim vọt ra, đâm thẳng về phía sâu mặt người.
Con sâu cực lớn kia thấy vậy thì ánh mắt liền lóe lên, cũng chẳng hề tránh né, ngược lại còn nhân cơ hội này mà thúc dục những mũi nhọn mờ mờ rậm rạp chằng chịt kia.
Cũng chẳng hiểu là loại mũi nhọn màu đen này có uy lực huyền diệu khó tin nào mà chỉ trong khoảnh khắc đã vượt qua khoảng cách mấy chục trượng, tới sát bên Hàn Lập trong gấc tấc.
Con sâu này nổi lên tính hung ác, muốn lưỡng bại câu thương cùng Hàn Lập.
Thế nhưng Hàn lập là dạng người như thế nào chứ, dù có thoáng giật mình vì tính hung ác của con sâu này nhưng sao hắn có để thể việc đó xảy ra được.
Đồng tử hắn hơi co lại, rồi hắn chợt giơ một tay vạch một cái vào khoảng không trước người.
Sau mấy tiếng "Bụp bụp", đã có hơn mười quầng sáng xàu xám chắn phía trước người Hàn Lập.
Qua một khắc sau đó, những mũi nhọn màu đen kia đã đâm lên trên những quầng sáng này.
Tiếng "Xì.bộp" nổi lên!
Những mũi nhon này dường như cực kỳ sắc bén nên đã một hơi xuyên thủng qua tất cả quầng sáng mà sức mạnh cũng không hề giảm bớt, tiếp tục đâm lên trên linh quang hộ thể của Hàn Lập.
Một trận âm thanh tựa như tiếng kim loại ma sát vào nhau vang lên.
Bên ngoài người Hàn Lập thoáng htỏa ra ánh sáng màu vàng tím, đồng thời bên trong dường như còn có vô số vân trận màu bạc như ẩn như hiện.
Những mũi nhon màu đen kia vừa tiếp xúc đã bị dồn dập bắn ngược trở lại ảm đạm, không thể phá hỏng được linh quang chút nào.
Linh quang bảo vệ do Phạm Thánh Chân Ma Công và Bách Mạch Luyện Bảo Quyết dung hợp thành được Hàn Lập dốc hết sức thi triển e rằng ngay cả Đại Thừa bình thường trong lúc nhất thời cũng không thể làm gì được.