Lúc này, một đóa hoa sen màu lục lớn gần một mẫu xuất hiện nơi phía xa chân trời. Bóng dáng của Hàn Lập, Tà Liên cùng với đám người Kim Soa đột nhiên hiện ra.
"Nơi đây chính nơi là tụ họp sao, Hoàng Sa lão quái này quả thật đã tìm được một chỗ thật tốt!" Sau khi Hàn Lập đánh giá tòa thành bằng đất màu vàng cách đó không xa, hắn bỗng nhiên cười rồi nói một câu khiến đám người xung quanh nhất thời không cách nào phân biệt được lời này là khen ngợi hay là châm chọc.
Tà Liên nghe vậy, cũng khẽ cười trả lời:
"Hoàng đạo hữu có thể coi là người tu luyện Thổ Kiền ma công - một loại ma công thuộc tính thổ - đến trình độ cao nhất trong Thánh giới của bọn ta. Chỉ cần hắn ở trong sa mạc thì ngay cả Thủy tổ Ma tộc như Bảo Hoa hắn cũng có thể mạnh mẽ chống đỡ được đôi chút. Huống chi Hoàng lão quái này luôn độc lai độc vãng, từ trước tời giờ hắn cũng không dễ dàng qua lại với ai, thế nên ở này tổ chức tụ họp tự nhiên có thể khiến những đạo hữu khác yên tâm hơn một chút."
"Thì ra là vậy, chẳng trách mọi người lại đem nơi tụ họp đặt ở chỗ này. Mặc dù tòa thành đất này chẳng qua chỉ là một món linh bảo bình thường mà thôi, nhưng xem ra hơn vạn con rối ở nơi này quả thật cũng có chút bất phàm. Tuy mỗi một con rối chỉ có sức mạnh ngang bằng với tu sĩ Luyện Hư, nhưng điều này cũng gây ra cho Kim mỗ một sự bất ngờ không nhỏ." Sau khi ánh mắt gã lực sĩ đầu trọc đảo qua trên người những giáp sĩ con rối, lập tức trên mặt hắn không thể không lộ ra vẻ ngưng trọng.
"Đám Thổ Kiền thần vệ này của Hoàng đạo hữu chính là do hắn tự mình nghiên cứu ra, cũng là loại con rối mà chỉ mình hắn mới có, bất kể là việc luyện chế hay việc điều khiển thì đều phải lấy Thổ Kiền ma công làm cơ sở. Chẳng qua loại Thổ Kiền thần vệ này chỉ khi nào ở trên mặt đất mới có thể phát huy sức mạnh chân chính, nhưng một khi nó rời khỏi mặt đất thì lập tức sực mạnh giảm hơn phân nửa. Nhưng cái gì cũng có hai mặt của nó, loại con rối này chỉ cần ở nơi có thổ nguyên khí dồi dào, bọn chúng thực sự sẽ rất khó bị phá hủy, nói cho cùng cũng là một loại hộ vệ không tồi. Ngay cả những người có tu vi Đại Thừa như chúng ta, nếu muốn tiêu diệt nhiều con rối như vậy trong thời gian ngắn thì cũng là một chuyện khá phiền phức." Tà Liên cười khúc khích, giải thích thêm vài lời.
"Điều này cũng đúng. Cái loại con rối có thân thể gần như bất diệt đều này quả thực là một đối thủ cực kỳ đáng ghét." Lúc này đây, Kim Soa liên tục gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Ngay khi bọn hắn đang nói chuyện, đóa hoa sen màu lục đã mang theo mọi người bay đến trên không trung thành đất, rồi từ từ hạ xuống.
Ngay khi hai chân chạm đất, ánh mắt Hàn Lập liền hướng về phía cửa điện đang tỏa ánh vàng rực rỡ nhìn lướt qua, trên mặt hắn bất chợt lộ vẻ kinh ngạc.
Với thần niệm mạnh mẽ của hắn ấy vậy mà không thể trực tiếp xuyên thủng vào trong cung điện màu vàng trước mắt, từ đó có thể thấy được tòa cung điện này thật sự không tầm thường, có lẽ đây chính là một trong những bảo vật quan trọng nhất của Hoàng Sa lão quái.
Tà Liên giống như chủ nhân tiếp đón đám người Hàn Lập và Kim Soa, liền mang theo hai nữ đệ tử đi trước một bước tiến vào trong cửa điện.
"Đi thôi "
Hàn Lập thấy vậy liền cười nhạt, rồi mang theo Giải Đạo Nhân và Ngân Nguyệt cùng tiến vào.