Mất đi sự trợ giúp của hơn trăm tháp điện quang này, sự phòng thủ trong thành giảm phân nửa, ngày càng có nhiều minh trùng tấn công lên quầng sáng màu đen hết đợt này đến đợt khác, khiến cho quầng sáng cấm chế này phát ra những tiếng ông ông. Bằng mắt thường có thể thấy được quầng sáng này đang mờ đi một cách nhanh chóng.
"Chúng ta bắt buộc phải ra tay bảo vệ tòa thành này!" Hàn Lập nhướng mày, đột nhiện nói một câu như vậy.
Ngân Nguyệt nghe xong, cũng gật đầu hiểu rõ.
"Giải huynh, để nhanh chóng giải quyết đám phiền toái này đành phải nhờ huynh ra tay tương trợ một chút rồi." Hàn Lập quay đầu lại phía Giải Đạo Nhân nói.
"Không thành vấn đề." Giải Đạo Nhân bình tĩnh đáp lại.
Hàn Lập nghe vậy liền mỉm cười, lúc này tay áo mới run lên, lập tức trong tay áo lóe lên ánh sáng, ba ngọn núi nhỏ đã xuất hiện phía trước mặt hắn.
Tiếp theo Hàn Lập một tay bấm niệm thần chú, sau khi ánh sáng màu vàng tỏa ra, lúc này một Pháp Tướng màu vàng ba đầu sáu tay hiện ra sau lưng hắn.
Hắn khẽ thúc dục pháp quyết, sáu con mắt trên ba cái đầu của Pháp Tướng liền mở ra, đồng thời trong miệng phát ra tiếng thét dài giống như tiếng rồng ngâm.
Tiếng thét oanh động rung trời, hướng thẳng lên chín tầng mây, nó vừa ra khỏi miệng Pháp Tướng liền biến thành sóng âm vô hình, hướng biển minh trùng ở phía xa cuốn tới.
Cũng không biết tiếng huýt gió quỷ dị của Phạm Thánh Pháp Tướng là loại thần thông gì mà đám Ma tộc trong thành Hắc Hồ nghe thấy liền kinh hãi, bọn chúng còn chưa hiểu được âm thanh này phát ra từ đâu thì lúc này chợt phát hiện ra đám minh trùng vốn đang điên cuồng công kích lên quầng sáng màu đen kia, đột nhiên có đám thì cơ thể tự động nứt ra hoặc có đám không chút dấu hiệu rơi ào ào từ trên cao xuống.
Trong nháy mặt, đàn minh trùng này liền ít đi non nửa.
Mà đám minh trùng còn lại lập tức rơi vào tình trạng hỗn loạn, phát ra âm thanh kêu vù vù.
Đúng lúc này, trên không trung bỗng nhiên dao động, ba ngọn núi cực lớn cao vạn trượng xuất hiện ngay bên trên của đàn minh trùng.
Ba ngọn núi phát ra tiếng nổ vang rồi đồng loạt rơi xuống phía dưới.
Ngay sau đó, từng đạo hào quang màu xám, từng đạo kiếm khí cùng từng đám hào quang năm màu nháy mắt liền ở giữa đàn minh trùng mà tàn sát điên cuồng.
Từng mảng lớn minh trùng không có sức phản kháng bị ba ngọn núi quét sạch sành sanh, chỉ có một số minh trùng thân hình to lớn, mạnh mẽ hơn so với những con còn lại mới có thể chống cự, nhưng cũng chỉ được một lúc liền cuống quít hướng ra bên ngoài mà chạy trốn.
Nhưng vào thời khắc này, trên bầu trời tiếp tục vang lên một tiếng sét đánh, một tia sét thô to màu bạc đột nhiện xuất hiện rồi đánh thẳng xuống phía dưới, lập tức hơn mười con minh trùng to lớn bị điện xà vây quanh.
Những con trùng to lớn này chỉ kịp thét lên một tiếng rồi cùng với khoảng ngàn con minh trùng bình thường gần đó đều biến thành tro tàn.
Sau khi tia sét màu bạc lượn lờ rồi tan đi, trong không trung liền hiện ra một người đàn ông mặc áo xanh, chính là Giải Đạo Nhân.