Cùng lúc đó, ở phía dưới một vách vực sâu, Hàn Lập đang chớp mắt ngắm nhìn vách tường tinh thể cao trăm trượng trước mặt.
Ở bên cạnh là Giải đạo nhân mặt không chút biểu cảm, cũng đang quan sát vách tường tinh thể cực lớn đó.
Ở cách xa hai người bảy, tám trượng, có hai ông lão áo lục đang sợ hãi khoanh tay đứng.
Dĩ nhiên hai người này chính là người chuyên chịu trách nhiệm bảo vệ nơi đây và đều có tu vi Luyện Hư Hậu Kỳ.
Nhưng ngay khi vừa đến đây, Hàn Lập liền khẽ phát ra linh áp Đại Thừa, tất nhiên đã khiến cho hai ông lão trở nên sợ hãi, không hề dám ngăn cản.
Lúc này, Hàn Lập đã nhìn qua một lần toàn bộ chữ viết màu vàng lấp lánh trên vách tường tinh thể, rồi ánh mắt hắn tập trung nhìn về bên trên dòng chữ cổ màu vàng đứng thứ ba.
"Huyền Thiên Trảm Linh Kiếm."
Hàn Lập lẩm bẩm với giọng thấp không thể nghe thấy, bất giác nâng một tay lên bắt đầu khẽ vuốt lên cổ tay kia.
Khi ngón tay chạm đến chỗ một hoa văn được che dưới ông tay áo, nó liền trở nên nóng rực khác thường, thậm chí còn có cảm giác đau âm ỉ.
Hàn Lập thở dài một hơi, đứng im đó hỏi một câu:
"Huyền Thiên Trảm Linh Kiếm chính là kiện Huyền Thiên Chi Bảo mới xuất hiện nhất trên bảng này, nghe nói khi nó mới xuất hiện đã làm cho các tộc trên Phong Nguyên Đại Lục điên đảo một trận."
"Kính thưa tiền bối, khi Huyền Thiên Chi Bảo vừa xuất hiện trên bảng không chỉ Phong Nguyên Đại Lục mà các siêu cấp đại tộc ở đại lục khác cũng phái người đi tìm kiếm một phen. Có điều chẳng hiểu vì sao mà bọn họ không thành công, cũng không thấy truyền đến tin tức gì. Dẫu vậy thì chắc rằng các đại tộc này vẫn đang âm thầm tìm kiếm." Hai lão già áo lục liếc nhìn nhau, rồi một người tiến lên trước một bước, cung kính trả lời.
"Chắc là thế. Giải huynh, bảng này đã xem xong rồi, chúng ta đi thôi." Hàn Lập cười hắc hắc, cũng không nói thêm gì, chỉ gọi Giải Đạo Nhân rồi liền xoay người rời đi.
"Kính tiễn hai vị tiền bối!" Hai lão già áo lục vội vàng cúi người đưa tiễn.
"Giải huynh, ngươi có biết chút gì về Hỗn Độn Vạn Linh Bảng này không?" Sau khi rời xa Hỗn Độn Vạn Linh Bảng, Hàn lập chợt quay sang hỏi phía Giải đạo nhân.
"Trong trí nhớ của ta không có thông tin liên quan đến vật này, trước kia cũng chưa từng nghe chủ nhân nhắc đến. Tuy nhiên, vừa rồi ta có thể cảm thấy một tia tiên linh khí trên vách tường tinh thể đó."
"Tiên linh khí!"
Hàn Lập vốn cũng chỉ hỏi bâng quơ thế thôi, không hi vọng gì nhiều, nên nghe thấy vậy liền khẽ giật mình.
"Đúng vậy, mặc dù rất ít ỏi nhưng lại rất tinh khiết, không thua gì tiên linh khí trong linh dịch mà trước đây đạo hữu đã cung cấp cho ta." Giải đạo nhân thẫn thờ trả lời.
"Khá thú vị đấy. Xem ra dù đã mất liên lạc nhiều năm nhưng giữa Linh giới chúng ta và Tiên giới vẫn còn có một số vấn đề không thể thực sự chấm dứt được." Hàn Lập thoáng trầm ngâm, rồi cười lạnh tự nhủ.