Hàn Lập chờ đến khi tiếng hoan hô bốn phía giảm bớt lại liền mỉm cười, một tay khẽ vẫy một cái. Lập tức, hư không bốn phía nổi lên vô số thanh ti hướng phía dưới chân bay tới, cũng chợt loé lên mà tụ lại thành một đoàn, lại lần nữa hoá thành một đoá thanh liên mờ nhạt, cũng từ từ hướng về phía đỉnh tháp giữa quảng trường bay đến rồi hạ xuống, lơ lửng bất định như lúc ban đầu.
"Ác khách đã qua! Dựa theo lệ cũ, trong bảy ngày bảy đêm ta sẽ giảng giải không ngừng về vô thượng đại đạo, có thể lĩnh ngộ được bao nhiêu thì phải xem cơ duyên của mỗi người rồi. Nhưng với những đại điển khác lại có chút bất đồng, lần này sẽ triệt để mở rộng cửa, những cấm chế phía dưới ta sẽ giải trừ, bất luận là ai đến thì đều có thể lên núi nghe giảng."
Ánh mắt Hàn Lập sau khi đảo qua mọi nơi 1 lượt liền chậm rãi nói.
Thanh âm không lớn nhưng trong khoảnh khắc liền ầm ầm khuếch tán ra bốn phương tám hướng, cũng trực tiếp xuyên qua ngọn núi mà quanh quẩn phía trên không trung Thiên Uyên thành không thôi.
Toàn bộ tu sĩ còn kẹt lại ở dưới Thiên Uyên thành nghe vậy liền giật mình một cái, nhưng lại lập tức cuồng hỉ mà hoan hô một trận.
Vô luận là ai đang ở trong phòng hay ở ngoài đường phố, tất cả đều như thuỷ triều hướng về phía ngọn cự sơn ba màu khổng lồ mà bay đi.
Thậm chí, khu vực nơi đặt truyền tống trận vốn dĩ là nơi đám giáp sĩ duy trì trật tự nhưng cả đám cũng kinh hỉ một trận, đồng dạng cũng gia nhập vào phía trong dòng người.
Cùng lúc đó, Hàn Lập đã khoanh chân ngồi xuống bên trên đoá thanh liên, theo từ cấp bậc tu vi thấp nhất Luyện Khí kỳ mà bắt đầu từ từ giảng giải kinh nghiệm của mình có được.
Phần đông tu luyện giả, vô luận là Nhân Yêu hai tộc hay là dị tộc khác cũng đều nghiêm nghị ngưng trọng lắng nghe.
Một gã Đại Thừa lập đàn giảng pháp, vô luận với bất kỳ ai thì đều là thiên đại cơ duyên, cho dù là từ cấp tu vi tháp nhất nhưng cũng không ai dám bỏ ngoài tai một câu nào.
Thời điểm thanh âm giảng thuật không chút tạp âm quanh quẩn trong hư không thì càng lúc càng nhiều tu luyện giả tiến lại sơn phong, nhanh chóng chiếm cứ biên giới bốn phía quảng trường, cũng chỉ tích tắc mà khiến rất nhiều người không cách nào lách người vào trong được.
Người chậm lại phía sau chỉ có thể ở các sơn đạo trên sơn phong cùng kiến trúc mà tụ tập lại. Sau mấy canh giờ sau, nửa trên ngọn cự sơn ba màu đã chi chít chằng chịt toàn người là người, hơn nữa vẫn còn rất rất nhiều tu luyện giả vẫn còn hướng nửa dưới ngọn cự sơn tụ hội lại.
Nhưng vô luận là ở nơi nào, chỉ cần tiến vào ngọn cự sơn liền nghe được thanh âm giảng giải của Hàn Lập quanh quẩn bên tai.
Không ít vốn còn muốn đi lên những nơi khác cao hơn nhưng ngay khi thanh âm giảng đạo truyền vào tai liền không tự chủ được mà ngừng bước chân lại mà lâm vào trạng thái đốn ngộ.
Sau một ngày một đêm, cả toà cự sơn ba màu thoáng cái đã chật cứng người. Tất cả mọi người, vô luận là đang ngồi hay đứng thẳng thì đều lẳng lặng lắng nghe, không gian chỉ có mỗi thanh âm của Hàn Lập là truyền khắp nơi một cách rõ ràng.