Đối với người phàm, nếu nói một năm là ngắn cũng không ngắn lắm, mà nói là dài cũng chẳng dài là bao!
Nhưng với những tu sĩ thường xuyên bế quan trường kỳ mà nói, thời gian một năm trời chỉ là cái chớp mắt ngắn ngủi mà thôi.
Sau khi tin tức Hàn Lập tổ chức lễ mừng được truyền ra, các tu sĩ ở một vài khu vực quanh đó bắt đầu lục tục như kiến kéo nhau đổ về thành Thiên Uyên.
Càng gần đến ngày tổ chức, số lượng tu sĩ xuất hiện ở xung quanh thành Thiên Uyên lại càng thêm đông đúc, hơn nữa một vài tu sĩ mạnh mẽ của Yêu tộc ở xa cũng đã xuất hiện.
Một số tu sĩ có thể trực tiếp đi vào trong thành, mà có số lại tìm vài dải núi gần thành để hạ trại.
Đến khi còn khoảng nửa tháng nữa là vào ngày đại lễ, lúc này những tu sĩ ồ ạt giống như thủy triều tràn về thành Thiên Uyên. Hầu như ngày nào số lượng cũng lên tới khoảng mười vạn người. Làm cho tòa thành lúc bình thường trong có vẻ trống trải trở nên đông đúc và náo nhiệt phi thường.
Mà những tu sĩ ở trong thành cũng nhân dịp này tạo mối quan hệ với các tu sĩ nổi danh khác, hoặc là thường xuyên tổ chức những hội giao dịch nho nhỏ để cùng nhau trao đổi tài nguyên tu luyện.
Mà thành Thiên Uyên cũng không cam lòng chịu lạc hậu so với bọn họ, cứ mỗi năm đến sáu ngày là họ lại tiến hành tổ chức một cuộc đấu giá chính thức.
Ở trong mỗi lần như vậy, các loại bảo vật quý hiếm cùng với những tài nguyên đặc biệt xuất hiện rất nhiều lần. Thầm chí mới có mấy ngày mà các trưởng lão của thành Thiên Uyên đã có thu hoạch trong hội đấu giá. Hầu hết đều là những loại linh dược hoặc bảo vật mà lúc bình thường không cách nào tìm kiếm được. Điều này khiến cho bọn họ ai nấy đều hí hửng không thôi.
Chỉ còn mấy ngày nữa là đến thời điểm đại lễ, các tu sĩ ở những dải núi xung quanh cũng bắt đầu tiến ào ạt đổ vào thành. Cho dù lúc thường thành Thiên Uyên rộng lớn vô cùng, nhưng với số lượng nhiều tu sĩ trung cấp và cao cấp như vậy thì cùng dần trở nên chật trội.
Các nơi ở đã kín hết chỗ, thậm chí còn xuất hiện một vài trường hợp có tu sĩ không thể tìm ra được nơi dừng chân nữa.
Ngay khi biết được việc này, thành Thiên Uyên liền không dám chậm trễ. Họ liền thương thảo rồi quyết định đem ra một vài tháp đá vốn là chỗ ở của thủ vệ, lại còn mở cửa một số kiến trúc bí mật dưới lòng đất cho người ngoài vào nghỉ ngơi. Ngoài ra chỉ trong một đêm, họ còn dựng các tòa điện dừng chân ở những nơi hẻo lánh trong tòa thành.
Kể từ đó, cuối cùng họ cũng miễn cưỡng giải quyết được vấn đề ăn ngủ trong thành Thiên Uyên.
Đương nhiên vì có nhiều tu sĩ ở phương xa mang theo nhưng tính cách khác nhau, nên các loại sự tình phiền toái cũng liên tiếp xảy ra. Nhưng các trưởng lão trong thành đều không phải là kẻ đầu đường xó chợ, sau một hồi ra tay can thiệp, các vấn đề này liền được giải quyết ổn thỏa.
Thực ra trong lòng ai cũng hiểu, đại lễ chúc mừng tu sĩ Đại Thừa dù có lớn thế nào thì cũng không thể đủ cho nhiều người như vậy tham gia. Trong một trăm người bọn họ thì chưa tới một người được tham dự dịp lễ này. Hơn phân nửa bọn họ đều mong muốn kiếm cho mình một dịp cơ duyên mà thôi.