Hàn Lập thấy vậy bèn phẩy tay nói bâng quơ:
"Từ lúc tiến cấp đến giờ ta vẫn chưa nói cho mọi người trong tộc thì sao có thể trách cứ các vị được. Thôi, mọi người hãy đứng lên đi, đừng đa lễ nữa."
"Cám ơn tiền bối đã khoan dung!"
Đám người trưởng lão họ Cốc thấy vậy mới thở phào nhẹ nhóm, đồng loạt xin lỗi rồi nối tiếp nhau đứng dậy.
Tên nam tử tóc vàng với nữ tử xấu xí kia cũng đứng dậy theo mọi người, có điều trên mặt hai tên cắt cũng chẳng thấy giọt máu, có vẻ đang cực kì sợ hãi.
Hai người bọn chúng nào ngờ được là mình đã xúc phạm đến một tu sĩ vừa mới tiến cấp Đại Thừa, người là chỗ dựa cả vạn năm về sau của hai tộc Nhân và Yêu, nên có thể tưởng tượng được trong lòng bọn họ sợ thế nào
Lúc này, bàn tay màu tím vàng ở bên trong vòng hào quang đã lẳng lặng tan biến từ bao giờ. Dù chỉ bị áp lực giam cầm một chút nhưng Đỗ Vũ lại ngã bệt xuống, đến cả một lời cũng không đủ sức thốt ra được.
Hàn Lập đảo mắt nhìn thoáng qua rồi sai bảo với hai người tên tóc vàng:
"Các ngươi mang Đỗ đạo hữu đi đi. Rồi nhân tiện chuyển lời đến các vị trưởng lão trên Thánh Đảo là học trò của ta tu hành rất đỗi gian nan, không thể làm vật hi sinh cho người khác được. Sau này nếu trong tộc chúng ta có chuyện gì cần ta ra sức, lúc đó nhất định Hàn mỗ sẽ không từ chối đâu."
"Vâng, nhất định vãn bối sẽ chuyển lời của tiền bối. Vậy hai người vãn bối xin phép đi trước." Gã tóc vàng nuốt nước bọt đánh ực nào dám có ý kiến gì khác, vội vội vàng vàng khom người vâng lời.
Còn ả xấu xí đứng bên cạnh cũng một mực dạ thưa.
Hàn Lập chỉ gật đầu rồi phất tay.
Nhờ thế nên hai người này mới dám bay về bãi đã đỡ Đỗ Vũ dậy, tiếp đó liền xin lỗi mọi người rồi hoang mang rời khỏi khu điện thi đấu.
Còn việc lúc nãy Hàn Lập thu hai món bảo vật của tên thanh niên ra sao thì bọn họ càng không dám hó hé nấy nửa câu.
Mãi đến khi bóng dáng của đám người đến từ Thánh Đảo biến mất sau khung cửa tòa điện, lúc này Hàn Lập mới cười nói với mấy người bên phía ông lão tóc trắng:
"Các vị đạo hữu thứ lỗi nhé, có việc gì cứ để mai đễn chỗ ở của ta hẵn nói. Ta rời đi đã lâu rồi, lúc này phải trở về ngó qua mấy đứa học trò rồi khi khác sẽ trò chuyện nhiều hơn với các vị."
"Tất nhiên là phải như vậy. Hàn tiền bối trải qua cả chặng đường dài nên phải nghỉ ngơi thật thoải mái đã. Đợi vài ngày nữa bọn ta phải đến thăm hỏi người mới phải đạo."
"Đúng rồi, mong rằng lúc đó tiền bối đừng trách tội bọn vãn bối đã quấy rầy nhé." Ông lão tóc bạc cùng Kim Việt thiền sư liếc mắt nhìn lẫn nhau, sau đó mới kính cẩn đáp lời.
Hàn Lập mỉm cười nhưng không nói gì, tiếp đo hắn chắp tay chào hỏi mọi người rồi mang theo đám Ngân Nguyệt rời khỏi tòa điện.
Ngân Quang tiên tử thẫn thờ nhìn ra cửa điện. Nàng thì thầm vài câu như tự bảo với chính mình: