"Cùng nhường nhịn nhau? Cốc đạo hữu, ngươi có ý gì đây?" Thanh niên mặc áo trắng nghe vậy liền tỏ vẻ kinh ngạc.
"Ta thấy hai đạo hữu cứ tranh chấp nhau không ngớt, hay là cả hai hãy theo tình huống mà thay đổi một chút đi. Đỗ đạo hữu có thể mang theo đệ tử của Hàn huynh đi thánh đảo nhưng Hàn huynh cũng đi cùng với các vị. Nếu lúc đó có điều gì không ổn thì Hàn huynh cũng kịp can thiệp. Với thanh danh của Hàn huynh, đừng nói là Thánh Đảo của các vị không cấp một phần mặt mũi chứ?" Ông lão tóc bạc trầm ngâm cân nhắc mọi chuyện thật kỹ lưỡng rồi mới nêu ý kiến.
"Tốt lắm, nếu đúng là Hàn đạo hữu lo lắng như vậy thì có thể theo ta đi Thánh Đảo một chuyến." Hai mắt của Đỗ Vũ chớp động rồi không lưỡng lự đồng ý.
"Không cần phải phiền toái như vậy. Một khi Cốc đạo hữu đã lên tiếng thì sao ta lại không nể mặt được! Như vậy đi, chỉ cần một trong ba người các ngươi có thể đỡ được một chiêu của ta mà vẫn bình yên vô sự, ta sẽ cho học trò của ta đi theo các ngươi. Nếu đỡ không được ư, ha ha..." Hàn Lập híp mắt cười lạnh.
"Cái gì? Đỡ một chiêu? Hàn đạo hữu, đến cả lời này ngươi cũng dám nói sao?" Từ lúc sinh ra Đỗ Vũ đã là con người sâu sắc kín kẽ, nhưng khi nghe được câu này sắc mặt hắn không khỏi trở nên xám nghét.
Ả đàn bà xấu xí cùng với tên to con tóc vàng nghe vậy cũng trở nên giận dữ.
"Sao thế, ba vị không tin lời ta, muốn ta lấy ma tâm ra thề thốt sao?" Sắc mặt của Hàn Lập vẫn y nguyên như cũ.
"Không cần. Với thân phận của Hàn đạo hữu thì không thể chối bỏ rồi." Đỗ Vũ hừ lạnh lẽo, đợi cho cơn tức giận hơi nguôi đi, trong lòng hắn bắt đầu cân nhắc xem âm mưu của Hàn Lập ở đây là gì. Hắn không tin Hàn Lập làm điều này là muốn tìm cơ hội để xuống thang. Nhưng càng không thể tin cả ba người bọn mình không thể đỡ được một chiêu của đối phương.
Những tu sĩ Hợp Thể Kỳ của Thiên Uyên Thành nghe được lời này cũng không khỏi ngơ ngác nhìn nhau. Bọn họ đều biết Hàn Lập có thần thông rất kinh người, có thể xem như người mạnh nhất chỉ dưới Đại Thừa Kì. Nhưng nếu có ai nói ngay cả một chiêu mà đám người Đỗ Vũ cũng không đỡ được thì họ lại càng không dám tin.
Cuối cùng ông lão họ Cốc cùng với Kim Việt thiền sư nhìn nhau thật sâu sắc rồi ho nhẹ định nói gì đó. Nhưng đúng lúc này Ngân Quang tiên tử ngồi ở bên cạnh liền nhúc nhích đôi môi truyền âm tới.
Ông lão họ Cốc vừa nghe xong, sắc mặt khẽ đổi nhìn qua Ngân Nguyệt đang ngồi bên Hàn Lập rồi khẽ hô "á". Sau đó liền nuốt lời nói mới vừa ra đến cổ lại.
Lúc này Đỗ Vũ vẫn đang dùng ánh mắt âm trầm nhìm chằm chằm Hàn Lập, sau đó hắn hít thật sâu, chậm chậm nói:
"Nếu Hàn đạo hữu muốn dùng tay chân để giải quyết việc này thì ta cũng chỉ có thể đón nhận thôi. Trong ba người chúng ta, cứ để Đỗ Vũ đứng ra đỡ chiêu của đạo hữu đi. Ta cũng muốn xem đạo hữu làm thế nào mà chỉ dùng một chiêu là có thể đánh bay ta đây."