Lấy thực lực hiện tại của Hàn Lập hắn mà nói, tự hỏi ở Nhân tộc cơ hồ không có phiền não nào là giải quyết được, cho nên mới hời hợt hỏi như vậy, bộ dáng một chút để ý tới cũng không có.
"Hàn huynh, nếu ngươi đã trở lại đây rồi, Cốc mỗ tự nhiên sẽ đem tất cả nói rõ ràng. Đỗ đạo hữu, nếu Hàn đạo hữu đã trở lại thành, lão phu liền đem nội tình nói ra một chút, đạo hữu có ý kiến gì thì cứ nói. Dù sao, việc này cũng dính dáng tới đám đệ tử của Hàn đạo hữu."
Bạch phát lão giả ho nhẹ một tiếng, phân biệt hướng Hàn Lập cùng bạch y nam tử nghiêm mặt, nói.
"Đệ tử của ta?"
"Đương nhiên, không thành vấn đề!"
Hàn Lập nghe vậy liền ngẩn ra.
Tâm niệm Đỗ Vũ nhanh chóng chuyển động, miệng lại nhanh chóng đáp ứng một tiếng.
"Không sai, việc này đích xác liên luỵ tới môn hạ của Hàn đạo hữu. Hàn huynh, trong đám đệ tử của ngươi, nghe đồn có một người sở hữu Ẩn Lôi linh căn?"
Bạch pháp lão giả không chút do dự, hướng Hàn Lập thản nhiên hỏi một câu.
"Các ngươi nói tới Hải Nguyệt Thiên? Không sai, hắn đích thực là Ẩn Lôi căn tu sĩ. Bất quá, việc này ta chưa từng tiết lộ ra, chư vị đạo hữu làm sao mà biết được?"
Thần sắc Hàn Lập thoáng động, hỏi ngược lại một câu.
"Điều này. Hình như là vị đệ tử này của Hàn huynh trong một lần hội họp, do quá chén mà để lộ."
Kim Việt thiền sư một bên không chờ lão giả nói gì liền ho nhẹ một tiếng, cướp lời, nói.
"Thì ra thế! Vị đệ tử này của ta tính tình hào sảng (NV: thô chi đại diệp quán), chuyện như vậy có lẽ sẽ phát sinh, chuyện này không có gì là kỳ quái. Cốc huynh, ngươi nói tiếp đi."
Hàn Lập thở dài một hơi, thần sắc có chút bất đắc dĩ, nói.
Bạch phát lão giả nghe vậy liền cười khan một tiếng, sau đó liền chấn chỉnh tinh thần rồi tiếp tục nói:
"Sự kỳ dị của Ẩn Lôi linh căn tu sĩ, ta nghĩ Hàn đạo hữu hẳn là so với đám chúng ta càng thêm rõ ràng. Mà việc này đã tới tai mấy vị trưởng lão Thánh đảo, sở dĩ Thánh đảo đã hướng bổn thành phát ra ý tứ, muốn mời đệ tử của Hàn huynh đến Thánh đảo một chuyến, muốn mượn sức vị Ẩn Lôi căn tu sĩ này một hai. Chuyện cụ thể ra sao, lão phu đã nói rõ ràng rồi. Đạo hữu muốn nghe giải thích thêm thì hướng Đỗ đạo hữu đi."
Bạch phát lão giả cư nhiên đem một nửa câu chuyện nói ra, một nửa lại đưa đẩy về phía bạch y nam tử.
Ngân Quang tiên tử đợi khi mấy vị trưởng lão Thiên Uyên thành nói xong, trong lòng không khỏi thầm hô to một tiếng:
"Diệu kế!"
Nếu hết thảy mọi chuyện đều do bạch phát lão giả nói ra, ngay cả những sứ giả Thánh đảo đương tràng cũng khó mà nói cái gì, nhưng sau đó sợ rằng trong lòng sẽ không thoải mái. Mà bây giờ, sau khi đẩy nửa sau câu chuyện về phía Đỗ Vũ, ngay cả mọi chuyện sau cùng biến thành cái dạng gì thì Thánh đảo cũng khó tìm Trưởng lão hội Thiên Uyên thành gây khó dễ.
Đỗ Vũ nghe thế, ánh mắt chợt loé lên, tựa hồ chỉ trong nháy mắt liền hiểu rõ ý đồ của Cốc trưởng lão, lúc này liền gật gật đầu, nói: