Thanh niên này chính là Hàn Lập, tiêu phí non nửa năm đi liên tục không ngừng nghỉ, cuối cùng cũng đã chạy về đến Thiên Uyên thành.
Lúc này, trong khoang thuyền bằng ngọc lại xuất hiện thêm hai người, một nam một nữ bước ra. Đó chính là Ngân Nguyệt và Giải đạo nhân.
Ngân Nguyệt hướng ánh mắt về phía trên tường thành, nơi mọi người đang đứng, đảo qua một cái, trong mắt cũng hiện lên một tia kinh ngạc.
"Hóa ra là Hàn huynh đã trở lại, cái này thật sự là việc đáng mừng. Ta chờ ở đây là có một số việc khác, nhưng không biết Hàn đạo hữu hôm nay lại trở về. Nếu không nhất định sẽ đi cung nghênh đạo hữu từ xa rồi." Lão giả tóc bạc rốt cục cũng đã hết giật mình tỉnh táo lại, trong lòng không ngừng âm thầm kêu khổ, nhưng trên mặt lại tràn đầy vẻ tươi cười, hướng Hàn Lập ôm quyền nói.
Lão giả một bên miệng nói, một bên nhịn không được liền dụng thần niệm hướng Hàn Lập đảo qua, liền phát hiện ra rằng không thể nào nhìn ra được độ nông sâu của cảnh giới, chỉ cảm thấy hơi thở đối phương rõ ràng so với trước kia sâu thêm không lường được, trong lòng lại càng âm thầm run lên.
Tuy rằng hắn không biết kết quả của việc Hàn Lập đột phá vào Đại Thừa bình cảnh như thế nào, nhưng không hề nghi ngờ tu vi của Hàn Lập rõ ràng lại đại tăng.
Không riêng gì Cốc trưởng lão, các trưởng lão Hợp Thể kỳ khác ở đó, sau khi nhận ra Hàn Lập, cũng đều theo bản năng, đưa thần niệm dò xét tu vị.
Nhưng lấy cường độ thần niệm của bọn hắn, khi Hàn Lập không trực tiếp thả ra Đại Thừa kỳ linh áp, làm sao có thể nhìn thấy điều gì được.
Kết quả đám người liên can, dưới tình huống không thể biết được cảnh giới hiện tại của Hàn Lập, trên mặt thần sắc khác nhau, có chút miễn cưỡng mới thốt ra được một hai nụ cười.
Hàn Lập đã đem biểu hiện cổ quái của những người bên dưới thu hết vào mắt, trong lòng khẽ động, nhưng trên mặt hờ hững cười nói:
"Ha ha, thì ra mấy vị đạo hữu có chuyện khác quan trọng trong người. Có thể làm cho Cốc đạo hữu và mọi người đều phải đứng ở đây chờ đợi, xem ra khách quý tới Thiên Uyên thành lần này phải rất quan trong đây. Không biết có phải là một trong hai vị Mạc Giản Ly hoặc là Ngao Khiếu tiền bối?"
"Không phải như vậy, tin tức về hai vị đại nhân đã không có một thời gian rồi..." Vẻ mặt lão giả tóc bạc đã bớt đi vào phần tươi cười, có chút chần chừ chậm rãi nói.
Cho dù hắn có kinh nghiệm từng trải, giờ phút này cũng cảm thấy do dự, không biết có hay không nên đem việc thánh đảo sứ giả đến đây nói thẳng ra.
Cũng may việc này không cần lão giả tóc bạc tiếp tục đau đầu nữa!
Bởi vì đúng lúc này, chân trời ở một hướng khác chợt lóe lên linh quang, lại có một mảng ánh sáng năm màu cuồn cuộn kéo đến, nhìn có vẻ chậm chạp, nhưng thực tế tốc độ lại nhanh vô cùng, chỉ sau mấy cái chớp động đã bay tới không trung phía trên cổng thành.
Quang hà chợt tắt, lập tức có một cái thuyền toàn thân trắng noãn như ngọc xuất hiện phía bên cạnh chiếc thuyền ngọc của Hàn Lập, ước chừng lớn hơn đến bốn năm lần.