"Nếu như tiền bối đã tiến giai lên Đại Thừa kỳ, chỉ cần liếc cũng có thể nhận ra được vãn bối, ta làm sao có khả năng chỉ bằng vài ba câu nói là có thể lừa dối người được." Đại hán râu quai nón cười khổ nói.
"Hắc hắc, trước đây ta gặp ngươi, cũng không nghĩ Thiên Lan Thánh Thú nổi tiếng ở Nhân giới lại chính là một trong bảy đại Yêu Vương tiếng tăm lẫy lừng. Thiên Lan đạo hữu, phân thân kia của ngươi cũng thật là kín miệng đó, khi ấy ở nhân giới cũng không hề tiết lộ cho ta biết một chút nào." Hà Lập cười, ánh mắt hiện ra vẻ thích thú khác thường.
Thì ra Động Thiên Thử Vương chính là bản thể của Thiên Lan Thánh Thú ngày đó dưới nhân giới.
Đúng là một chuyện khó mà khiến người ta tin được.
"Ta cũng không ngờ, cái gã tu sĩ nhân tộc vốn ta không để vào mắt hơn một nghìn năm trước, giờ đây lại tiến vào cảnh giới Đại Thừa, đến ta cũng phải nhìn lên. Nhưng ta với tiền bối không oán không thù, thậm chí phân thân kia của ta còn có vài phần giao tình với người, lấy thân phận hiện tại của tiền bối chắc sẽ không cùng ta so đo chứ?" Đại hán râu quai nón nói ra câu cuối cùng thì âm thanh đã nhỏ đi rất nhiều.
"Đúng vậy. Hóa thân ở nhân giới của ngươi và ta đúng là có vài phần giao hảo. Nhưng trước đó khi vừa phủ xuống, nó đã suýt nữa cùng vài tên khác lấy mạng của ta. Ta trước tiên cứ tính cả vốn lẫn lời lên bản thể của nó đã, để nợ càng lâu càng không tốt a." Khóe miệng Hàn Lập hơi nhếch lên, nói ra một câu hời hợt mà làm cho Thử Vương không nói nên lời.
"Sự tình khi trước ở Nhân giới hoàn toàn chỉ là hiểu lầm. Phân thân phủ xuống khi đó của vãn bối một điểm linh trí cũng không có, chỉ để cho người khác làm công cụ sai khiến. Huống hồ chẳng phải sau đó tiền bối và Thiên Lan Thánh nữ kia đã chuyển thù thành bạn sao?" Trong tình thế cấp bách này, Động Thiên Thử Vương vội vàng giải thích.
"Ngươi nói nghe cũng đúng, nhưng đó là việc của ngươi, còn ta có chấp nhận lời giải thích này hay không lại là việc của ta!" Hàn Lập cười nhạt, thâm ý nói.
"Hàn tiền bối, người đến cùng là muốn ta phải làm gì thì mới bằng lòng buông tha cho ta? Cho dù là điều kiện gì, chỉ cần vãn bối có thể làm được, nhất định sẽ không từ chối!" Động ThiênThử Vương nhìn vào ánh mắt của Hàn Lập, hơi suy nghĩ một chút, sau cùng cắn răng hỏi.
Mặc dù Hàn Lập có chút ngang ngược nhưng hiện tại sự chênh lệch thực lực giữa hai người là quá lớn nên Động Thiên Thử Vương cũng chỉ có thể trách mình gặp xui xẻo mà thôi.
"Tốt, nếu như Động Thiên đạo hữu đồng ý nói rõ ra một vài sự tình khi xưa thì có thể tại hạ sẽ suy nghĩ lại một chút. Thế này đi, ngươi nói cho ta biết tin tức của Lục Dực Sương Công, giữa chúng ta coi như xí xóa." Hàn Lập ngáp dài một cái. Nhưng câu nói của hắn làm cho Động Thiên Thử Vương sắc mặt xanh mét, giống như nghe thấy sét đánh ngang tai vậy.