Ngân Nguyệt vừa thấy Hàn Lập, sau khi nhìn hết từ trên xuống dưới, trên mặt liền hiện lên vẻ tươi cười, nói ra một tiếng chúc mừng:
"Chúc mừng Hàn huynh tiến giai Đại Thừa thành công. Từ nay về sau huynh chính là vị lão tổ Đại Thừa kỳ thứ ba của nhân yêu hai tộc rồi. Xem ra tiểu muội từ giờ trở đi phải lễ phép với huynh như một vị tiền bối rồi."
"Ngân Nguyệt, ngươi đang giễu cợt huynh sao. Với giao tình của ta và ngươi, mặc dù Hàn mỗ tiến giai Đại Thừa rồi nhưng vẫn chúng ta là bạn bè ngang hàng mà thôi." Hàn Lập mỉm cười, không có chút lưỡng lự trả lời.
Ngân Nguyệt nghe thấy vậy, trong lòng rất đỗi mừng rỡ.
"Hàn tiền bối, là ngươi ư! Ngươi thực sự đã tiến giai thành tu sĩ Đại Thừa kỳ rồi sao?" Đứng phía sau Ngân Nguyệt, Hứa Thiên Vũ cẩn thận đánh giá Hàn Lập một hồi lâu, cuối cùng cũng không dám khẳng định đành phải cất tiếng hỏi.
Hàn Lập nghe vậy khẽ giật mình, lúc này mới nhìn tới phía người mới xuất hiện, lập tức phát hiện ra đó là người quen biết cũ. Khóe miệng hắn hơi nhếch lên, lộ ra vẻ giống như cười mà không phải cười.
Về phần phu nhân mặc váy đen cùng với Đại hán có râu quai nón cũng dùng ánh mắt kinh sợ nhìn về phía tu sĩ Đại Thừa mới tiến giai - Hàn Lập, trong lòng cùng giật mình không thôi.
Có điều so với Động Thiên Thử Vương thì vị phu nhân do Hắc Phượng Vương biến thành trong lòng còn kinh hãi gấp mấy lần.
Năm đó nàng đã từng gặp mặt Hàn Lập một lần, nhưng ngày đó Hàn Lập mới chỉ là tu sĩ Hợp Thể sơ kỳ. Nghĩ tới điều đó trong lòng nàng không khỏi giật mình.
"Hàn mỗ không nghĩ tới khi mình tiến giai Đại Thừa lại có thể nhìn thấy người quen cũ ngày xưa, thật là một điều rất đáng mừng. Hứa đạo hữu, hóa thân huyết hồn của Băng Phách đạo hữu bây giờ có được khỏe không " Hàn Lập cuối cùng đã mở miệng, hướng thẳng tới Hứa Thiên Vũ nhàn nhạt hỏi.
"Thực sự là Hàn tiền bối! Hồi bẩm tiền bối, tổ tiên Huyết Linh nhiều năm trước đã rời khỏi Hứa gia, một lần nữa không có tung tích nữa rồi." Hứa Thiên Vũ sau khi nghe Hàn Lập nói như vậy, dồn nén sự nghi ngờ trong lòng lại, cúi thấp trán cung kính trả lời.
"Lại mất tích? Như thế có chút ngoài ý muốn a! Nàng mặc dù chỉ là một cỗ phân thân huyết hồn nhưng với kinh nghiệm từng trải của một tu sĩ Hợp Thể kỳ thì chắc sẽ không có vấn đề gì đâu." Hàn Lập có chút bất ngờ nhưng trong miệng vẫn chậm rãi nói.
"Với lời nói may mắn của tiền bối, hi vọng thật sự sẽ không có chuyện gì. Tổ tiên Huyết Linh là hi vọng duy nhất để chân thân của tổ tiên có thể trở về với Hứa Gia chúng ta. Nếu thật sự xảy ra chuyện gì, chỉ sợ tổ tiên Băng Phách không còn cách nào trở về gia tộc rồi." Hứa Thiên Vũ cười khổ đáp lại.
Hàn Lập gật gật đầu, không nói thêm gì, xoay chuyển ánh mắt, dừng lai trên thân người của phu nhân váy đen, cũng khẽ cười một tiếng mà hỏi:
"Không nghĩ tới Tiêu đạo hữu cũng sẽ xuất hiện ở chỗ này. Nhiều năm rồi không gặp, dung nhan của tiên tử vẫn như trước, không có chút nào thay đổi."
"Hắc Phượng đạo hữu, ngươi nhận ra vị tiền bối này?" Đại hán râu quai nón ở bên cạnh nghe vậy, nhịn không được, nhìn về phía phu nhân mặc váy đen với ánh mắt có chút khác thường, nhỏ giọng hỏi một câu.