"Có vẻ như tình huống của Hàn Tiền Bối lúc này không được tốt lắm, người cứ ngồi im như tượng đá từ nãy đến giờ, sẽ không gặp chuyện gì bất ngờ chứ?" Trên đỉnh núi phía xa tít, Chu Quả Nhi liếm môi tỏ vẻ lo lắng.
"Yên tâm đi, với thần niệm mạnh mẽ và tâm trí kiên định của mình, chắc chắn Hàn huynh sẽ vượt qua Tâm Ma Kiếp này. Thật không ngờ việc độ kiếp của huynh ấy lại làm nhiều Thiên Ngoại Ma Đầu kéo tới đến vậy, điều này quả là rất đặc biệt. Mà chúng ta cũng không thể trợ giúp được gì. Nhưng ngươi chớ nên lo lắng quá nhiều, Hàn huynh đã chuẩn bị rất kĩ lưỡng để đối phó với Thiên Ngoại Ma Đầu, tin rằng huynh ấy còn nhiều mánh khóe khác chưa dở ra đâu." Ngân Nguyệt nhíu mày cắn môi, nhưng ngoài miệng vẫn nói lời an ủi con bé.
Tuy Chu Quả Nhi cũng hiểu là vị tiền bối Linh Lung bênh cạnh đang rất lo lắng cho Hàn Lập, nhưng khi nghe nói vậy, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn vài phần. Tiếp đó, dường như nó sực nhớ ra điều gì, bèn quay đầu nhìn về đỉnh núi phía bên cạnh rồi thốt lên ngạc nghiên: "a".
"Sao lạ vậy? Giải tiền bối đi đâu mất rồi?"
Ngân Nguyệt nghe nói vậy cũng chả tỏ vẻ ngạc nghiên mà quay qua ôn tồn nói với Chu Quả Nhi:
"Vừa nãy có hai tên đang lại gần chỗ này, ngay cả ta cũng không chắc có thể đánh lui được họ nên Giải đạo hữu đã chủ động đi chặn họ rồi. Còn lúc này ta cũng phải đi gặp mấy tên không mời mà đến khác. Chỉ sợ tí nữa sẽ có nhiều người đến đây hơn nữa, mà ta cùng Giải huynh không thể về ngay lập tức được. Tạm thời ngươi hãy để ý đến mọi việc ở nơi này, nếu vùng đất trũng này sảy ra chuyện gì thì nhớ báo tin cho chúng ta ngay nhé!"
Vừa dứt lời, bàn tay của Ngân Nguyệt khẽ mở, trong đó chợt có thêm một cái trận bàn màu nhạt bạc đang lấp lóe. Đây đúng là nhóm người của Hứa Thiên Vũ đang cảnh báo tin tức về cho Ngân Nguyệt.
"Người cứ yên tâm, vãn bối nhất định sẽ hết lòng làm việc." Chu Quả Nhi tỏ vẻ nghiêm túc, không lưỡng lự trả lời.
"Tốt lắm, ta đi đây." Ngân Nguyệt gật đầu rồi không chần chờ gì nữa, thân hình khẽ tỏa làn hào quang nhè nhẹ, hóa thành một vệt cầu vồng màu bạc bay vút đi.
Lơ lửng trên bầu trời cách đó mấy vạn dặm, Giải Đạo Nhân chắp hai tay sau lưng rồi lạnh nhạt nhìn xuống hai gã tu sĩ Hợp Thể Kỳ phía dưới.
Một tên trong đó có thân hình cao lớn khoác bộ áo bào màu vàng, mái tóc trên đầu được búi lại thành hai chiếc sừng trông rất kỳ quái, gương mặt bị bộ râu quai nón rậm rạp che đi mất hơn nửa, hai con mắt màu vàng sẫm làm cho người ta cảm thấy mê muội khi nhìn vào.
Người còn lại là một thiếu phụ mày rậm mắt phượng, mũi ngọc miệng xinh. Toàn thân nàng được một bộ quần áo màu đen ôm lấy, trên người nàng còn toát ra một đám mây đen nhè nhẹ.
Cả hai người này đều toát ra yêu khí, đúng là hai gã yêu tộc có tu vi Hợp Thể Kỳ. Mà càng đặc biệt hơn là tu vi của thiếu phụ đã đạt đến Hợp Thể Hậu Kỳ.