Sự cẩn trọng chợt hiện lên trong mắt của Hàn Lập, hắn cúi đầu nhìn lại cơ thể mình, vẻ mặt chợt đổi.
Chỉ thấy lúc này dáng người hắn trở nên hơi gầy gò hơn. Tuy rằng quần áo mặc trên người vẫn giống hệt như trước kia, nhưng mấy cái vòng trữ vật, nhẫn nuôi linh thú đều biến mất hút.
Càng kì lạ hơn là khi dùng thần niệm quan sát lại thì thấy chẳng biết từ lúc nào khuôn mặt mình đã khôi phục lại dáng vẻ như năm mười ba mười bốn tuổi, da thịt chẳng những không hề đen đúa như trước mà trở thành trắng noãn như ngọc.
"Nguyên thần xuất khiếu!* Xem ra là Tâm Ma Kiếp đã bắt đầu rồi!" Hàn Lập sờ bâng quơ lên khuôn mặt của chính mình. Hắn tỏ ra hơi kỳ quái rồi lẩm bẩm.
Đúng lúc này trong đầu của Hàn Lập chợt truyền đến một giọng cười nửa nam nửa nữ rất quái dị:
"Thằng nhóc, chúng ta lại gặp nhau. Bổn tọa không ngờ được rằng trong thời gian ngắn như vậy mà ngươi có thể tiến đến bước này. Có điều lúc này bản thể của ta đã đến đây, cho dù ngươi có là Chân Tiên chuyển thế cũng tuyệt đối khó vượt qua nổi Tâm Ma Kiếp này."
Cùng lúc với tiếng cười quái dị, ngay giữa bầu trời xám xịt bỗng hiện ra một khuôn mặt quỷ xanh ngắt. Sau đó nó thè cái lưỡi ra liếm liếm môi, nhìn Hàn Lập cười đầy ác ý.
Cái đầu quỷ thật to này chính là Thiên Ngoại Ma Quân đã gieo thù kết oán với Hàn Lập năm đó. Hiện giờ nó nhân dịp Tâm Ma Kiếp của Hàn Lập để cách không đưa bản thể đến đây.
"Thật vậy sao? Còn ta lại không ngờ rằng người lại ngu ngốc đến nỗi cứ xuất hiện trước mặt ta kia!" Hàn Lập trả lời lạnh như băng.
"Bây giờ còn dám ngoa mồm! Chút nữa bổn tọa sẽ cho ngươi biết thế nào là sống không được mà chết cũng không xong..." Thiên Ngoại Ma Quân thét lên cực kỳ giận dữ. Lời còn chưa nói xong mà cái đầu quỷ tỏa ra hào quang màu đen rồi lớn lên cuồn cuộn.
Hàn Lập đang trong bộ dáng của một thiếu niên đứng bên dưới. Gương mặt bỗng lóe lên sát ý, hắn há miệng phun ra ba đốm sáng màu vàng to như nắm tay không một tiếng động.
Tia sáng chợt mờ đi, bằng một cách quỷ quái nào đó chúng liền xuất hiện cách gương mặt của con quỷ có vài tấc.
Nhìn lại thì đây đúng là ba khối đồ vật có hình lăng trụ. Mặt ngoài chúng tỏa ánh vàng chói mắt, mà còn được điểm thêm chi chít những kí hiệu màu đỏ tươi. Hơn nữa một đầu của nó lại nhọn hoắt như một cái mũi thương vàng óng.
"Không ổn"
Tuy rằng Thiên Ngoại Ma Quân chưa nhận ra ba vật này là thứ gì, nhưng cảm giác mách bảo rằng sự nguy hiểm đang tới gần làm cho lòng nó rất lo lắng. Cái đầu quỷ của nó liền vội vàng chớp lên như muốn hóa thành một đám sương đen mà bay đi.
Nhưng đúng lúc này Hàn Lập chỉ ngón tay về ba đóm sáng ở xa xa, đồng thời miệng hét lớn: "nổ".
Trong tích tắc, ba vật màu vàng có hình dáng như cái mũi thương bất ngờ bùng nổ. Vô số cuộn lửa cùng những rạch chớp màu vàng rực tuôn ra bao trọn lấy cái đầu quỷ đang sắp biến thành khí đen kia. Đồng thời chúng còn phát ra những tiếng nổ trầm trầm liên miên.