Bị dồn ép đến bước này khiến thiếu nữ áo lam trở nên tuyệt vọng. Nàng cắn chặt hàm răng làm khuôn mặt nổi lên từng vệt gân máu, có vẻ nàng đang định thi triển một cấm thuật nào đó của gia tộc mình để cùng chết chung với đối phương.
Ngay lúc nàng vừa nhấc tay lên định bấm niệm thần chú, nhưng bỗng nhiên trong không trung chớp động rồi hiện ra vệt sáng màu bạc, tiếp đó là một bóng người bất ngờ xuất hiện.
Diễn biến này làm cho cả hai bên những tu sĩ của Nhân tộc và đám Ma tộc ngẩn ngơ.
Người mới tới nhìn quanh bốn phía rồi nói với giọng thanh thót pha lẫn vẻ lạnh lùng:
"Ma tộc cũng dám đặt chân đến đây? Đúng là muốn đi chết mà! Giết!"
Vừa dứt lời, toàn thân người thiếu nữ vừa mới đến bỗng sáng rực hào quang màu bạc. "Veo veo..." những tiếng xé gió chói tai nổi lên, nàng liền phóng ra vô số sợi tơ trong suốt bắn về khắp bốn phía xung quanh.
Những tên Ma tộc quanh đó rất kinh hãi, tên nào tên nấy đều thúc giục ma công hoặc ma khí ra để bảo vệ toàn thân. Có điều những thứ đó lại như không tồn tại đối với các sợi tơ trong suốt này. Dù cho đám Ma tộc đã cố chống đỡ thế nào thì kết quả cuối cùng vẫn là bị các sợi tơ xuyên qua thân thể, làm bọn chúng ngã rạp xuống y như cọng cỏ khô. Ngay cả tên đầu rắn mình người có tu vi Luyện Hư Kỳ cũng không thoát được.
Trước khi thi thể rơi xuống, hắn còn cố mang theo vẻ mặt kinh sợ lẫn khó tin.
Cũng khó trách tại sao hắn lại có biểu hiện như vậy. Lần này hắn dẫn một đội quân đuổi theo đám tu sĩ của Nhân tộc có thực lực thấp hơn mình rất nhiều. Vốn cứ ngỡ là mọi chuyện dễ dàng như nằm trong lòng bàn tay, nhưng lại bị người khác chen ngang vào. Vì thế mà hắn mang theo một bụng oán hận không cam lòng mà chết đi.
Thiếu nữ mặc áo lam cùng những người trong gia tộc của nàng thấy vậy liền vui mừng khôn siết.
Dưới sự dẫn dắt của người mặc áo lam, tất cả những tu sĩ này đồng thời cúi đầu về phía bóng người mờ mờ trong không trung. Riêng thiếu nữ áo lam cực kì cung kính nói:
"Cám ơn tiền bối đã cứu mạng. Nếu không có tiền bối giúp đỡ, chỉ e là vãn bối cùng với toàn bộ số con cháu của Hứa gia ở đây sẽ phải mất mạng trong tay lũ Ma tộc rồi."
"Hứa gia? Chẳng nhẽ là Hứa gia của Băng Phách tiên tử sao?" Bóng người mờ mờ trong không trung tỏ vẻ ngạc nghiên rồi hỏi lại thật kĩ.
"Tiền bối có quen với tổ tiên của ta sao? Ta chính là con cháu đời sau của vị tổ tiên Băng Phách đó!" Thiếu nữ mặc áo Lam sửng sốt trả lời.
"Ta không quen Băng Phách tiên tử, nhưng một người bạn tốt của ta có quan hệ sâu xa với vị tổ tiên từ rất xa xưa của Hứa gia. Mà vì sao các ngươi lại bị Ma tộc đuổi giết đến đây?" Lớp hào quang che quanh bóng người trên không trung chợt tắt, theo đó là một thân hình xinh đẹp không tì vết cùng khuôn mặt như thiên thần đang mỉm cười hiện ra.
Người thiếu nữ này chính là Ngân Nguyệt vừa mới từ dải đất trũng phá không mà tới.
Rõ ràng là trong khoảng thời gian ở chung với Hàn Lập, nàng đã được nghe kể về Băng Phách tiên tử cùng với sự tồn tại của Hứa gia. Có lẽ bởi thế nên nàng mới giữ nét mặt hòa ái như vậy. Còn nếu đổi lại là những tu sĩ khác của Nhân tộc thì với thân phận của một tiền bối Hợp Thể Kỳ, nàng cũng chẳng cần phải khách khí để làm gì.