Hắn không nói lời nào mà chỉ thay đổi sang một loại pháp quyết khác.
Pháp tướng Phạm Thánh bỗng cầm lưỡi đao ném đi. Bên ngoài cơ thể của pháp tướng lại lấp lánh những tia sáng vàng rực, mới trong nháy mắt nó đã biến thành một thân thể bằng vàng ròng thực sự. Ngoài ra còn có vô số những khối ký hiệu màu vàng đang quay vù vù xung quanh.
Ba cái đầu há ba chiếc miệng thật lớn phun ra những cuộn sóng trắng xóa không một tiếng động. Những cơn sóng này hơi nhoáng lên, chúng liền chìm thẳng vào trong biển bụi ngập trời đằng trước.
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên!
Cơn sóng nổ tung ngay giữa màn mây bụi bặm tạo thành một vòng sóng âm lan tràn khắp nơi trong trong đó. Cứ nơi nào có gợn sóng âm đi qua, đám binh sĩ trong làn bụi liền bị biến thành bột phấn.
Nhưng chỉ ngay sau đó, đám mây bụi khẽ chuyển động, hơn mười vạn binh sỹ lại được biến ảo ra một lần nữa. Tên nào tên nấy đều nguyên vẹn không bị sây xước chút nào, chúng đang múa loạn binh khí trong tay làm dấy lên từng trận gió gào.
Vô số tia sáng màu vàng nhạt bắn xuống, rậm rạp đến mức có thể che kín cả bầu trời. Mỗi tia đều phát ra âm thanh chói tai, khí thế kinh người giống như không gì không thể xuyên thủng được.
Cảnh này khiến sắc mặt của Hàn Lập hơi đổi. Miệng khẽ quát lên, một ngón tay của hắn hướng lên điểm vào tấm thân vàng rực của pháp tướng Phạm Thánh phía trên.
Dải sóng màu trắng liền thôi không còn phun ra từ trong miệng của pháp tướng nữa. Nó bước nhanh từng bước về phía trước, sáu cánh tay vung lên tỏa hào quang vàng rực.
"Rầm rầm rầm..." Sáu cột sáng rất to được phun ra rồi nhập làm một thể với đám mây bụi. Sau đó cả những cột sáng và làn sương bụi xoáy tít hóa thành một cơn lốc vàng nhạt.
Cơn lốc này cao đến mấy trăm trượng. Nó vừa mới xoay tròn mà đã tuôn ra vô số ký hiệu màu vàng, đồng thời theo mỗi vòng gió xoáy còn truyền tới một cỗ lực hút mạnh đến nỗi khiến người ta không dám tin.
Những tia sáng màu vàng nhạt liền bị lực hút của cơn lốc làm run lên rồi bị bẻ cong phương hướng. Ngay lập tức chúng lao vào trong vong lốc xoáy rồi phát ra một tiếng gãy vỡ, sau đó không còn thấy bóng dáng đâu nữa.
Còn về cả trăm vạn tên vệ sĩ trong màn bụi trên không cũng chẳng thể khống chế thân thể dưới lục hút khủng khiếp đó, cuối cùng tất cả đều bị cơn lốc kéo vào chỗ chết.
Trong khoảnh khắc này, màn sương bụi xoay cuồn cuồn ngập trời, mà bóng người cũng bắt đầu di động.
Nhưng chỉ sau vài nhịp thời, toàn bộ bầu trời bỗng nhiên trở nên sạch sẽ. Ngoại trừ đám mây đen cùng cơn lốc màu vàng ra thì nơi này không còn thứ gì khác tồn tại.
Cơn lốc màu vàng trong không trung vẫn chuyển động điền cuồng, bên trong nó vẫn truyền ra từng tiếng nổ vang như rồng ngâm không ngớt. Nhìn mãi cũng không hiểu nổi tại sao nó lại có thể chứa hết được đám mây bụi nhiều đến như vậy.
Hàn Lập thấy mọi chuyện xuôn sẻ mới khẽ thở phào, cuối cùng trên mặt đã chịu hiện ra một nét vui mừng.
Hắn giơ tay áo lên hướng về phía cơn lốc trên cao. Từ mỗi ngón tay liên tục bắn ra các loại pháp quyết có màu sắc khác nhau, sau khi chớp động chũng đều chìm mất hút vào trong gió lốc.