Hàn Lập hơi trầm ngâm rồi phất tay áo lên cao. Trên đỉnh đầu hắn bỗng lóe hào quang, sau đó là ba ngọn núi lớn cỡ hơn trượng bất ngờ hiện ra.
Dưới sự thúc giục của pháp quyết, các ngọn núi bay thẳng tới bốn phía bên ngoài tòa đài.
"Oành", "oành", "oành".
Ba ngọn núi nặng trịch rơi xuống mặt đất rồi tỏa hào quang lấp lóe. Trong khoảnh khắc chúng phóng lớn lên đến cả trăm trượng, thoạt nhìn thật giống hệt như những ngọn núi trong tự nhiên, rồi bao bọc chặt chẽ tòa đài trong suốt vào bên trong.
Làm xong những chuyện này Hàn Lập không bày thêm hành động nào khác nữa, hắn chỉ ngồi xếp bằng rồi nhắm mắt điều dưỡng lại tinh thần và thân thể.
Lần điều dưỡng này kéo dài từ giữa trưa đến khi lờ mờ tối, rồi lại tiếp tục đến tận rạng sáng ngày hôm sau.
Ở hai ngọn núi phía xa có Ngân Nguyệt và Giải Đạo Nhân đang lặng yên chăm chú quan sát từng cử chỉ của Hàn Lập. Có điều biểu hiện của hai người bọn họ rất khác nhau.
Giải Đạo Nhân vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh đến lạnh băng. Mà ánh mắt của Ngân Nguyệt lại có vẻ đang ẩn chứa đôi chút lo lắng nào đó.
Thêm hai canh giờ nữa trôi qua, lúc này mặt trời đã nhú lên những tia sáng đầu tiên trên đỉnh ngọn núi ở gần đó. Hai mắt của Hàn Lập mở to rồi chắp tay bấm niệm pháp quyết. Theo đó là một cỗ khí tức khổng lồ trên cơ thể phóng lên cao vút. Hào quang chói mắt màu vàng chợt lóe, sau lưng hắn bất ngờ hiện ra pháp tướng Phạm Thánh cao đến mấy trượng.
Hàn Lập quát khẽ, pháp tướng Phạm Thánh sau lưng liền tỏa hào quang chói mắt, sau đó lại biến lớn đến trăm trượng. Đồng thời sáu mắt nó trợn to, sáu cánh tay múa lên cùng lúc bắt những loại pháp quyết khác nhau.
Từng trận tiếng sấm trầm trầm xé rách không gian, gió lớn kéo đến cuồn cuộn, khắp bầu trời bị mấy đen che kín.
Ở trên bệ dài trong suốt, Hàn Lập tỏ vẻ chẳng hay biết gì với hết thảy các loại cảnh tượng này mà chỉ chúi tay đánh một đạo pháp quyết xuống phía dưới.
Trong phút chốc, cả tòa đài rung lên ông ông. Những linh văn được vẽ trên bề mặt bắt đầu di chuyển như vật sống rồi tụ lại tạo thành một trăm cái pháp trận bằng văn tự có độ lớn nhỏ khác nhau. Chúng đang không ngừng nhấp nháy, lúc sáng lúc tối.
Thiên địa nguyên khí ở gần đó bị chấn động kịch liệt. Trong không trung cũng hiện lên chi chít những điểm sáng năm màu. Từ xa nhìn lại chỉ thấy những điểm sáng che phủ kín bầu trời, không thấy đâu là điểm đầu điểm cuối. Cảnh tượng thật là dọa người!
Mà trong khi bày ra một chuỗi các hành động liên tiếp, khuôn mặt của Hàn Lập thủy chung vẫn không thay đổi chút nào. Ngoài ra đến lúc này hắn lại bất đầu thiền định.
Nhưng theo sự nhấp nháy của những pháp trận được tạo bởi văn tự trên tòa đài trong suốt, khí tức tỏa ra từ cơ thể của Hàn Lập cũng không ngừng tăng lên. Tuy rằng tốc độ tăng thực sự rất thong thả, thậm chí nếu không chú ý kỹ lưỡng thì chẳng thể nào nhận thấy. Nhưng cứ mỗi khoảng thời gian trôi qua thì biến độ tăng lên lại thực sự rất kinh người.
Mà pháp tướng Phạm Thánh sau lưng Hàn Lập cùng hòa nhịp với biến độ của khí tức trên cơ thể đang chậm rãi lớn lên. Cứ mỗi một canh giờ trôi qua, thân hình của pháp tướng lại cao thêm một trượng. Theo đà này thì mỗi một ngày pháp tướng sẽ lại cao thêm vài chục trượng. Hơn nữa ban đầu pháp tướng chỉ đơn thuần là ảo ảnh, nhưng càng lúc thân thể nó càng thêm đậm đặc.