Cánh cửa hình vuông bằng đá ầm ầm mở ra. Giải Đạo Nhận cũng mau chóng cảm ứng được, thân hình hắn chợt lóe lên đã xuất hiện ngay cạnh Hàn Lập rồi dùng ánh mắt sáng như sao quan sát tỉ mỉ.
Hiện giờ Giải Đạo Nhân đã khôi phục lại thực lực của một tu sĩ Đại Thừa Kỳ. Ánh mắt bình thường của hắn sắc bén như đao. Bị ánh mắt này nhìn vào khiến cho Hàn Lập cảm thấy không thoải mái lắm.
"Hàn đạo hữu chuẩn bị đánh sâu vào chướng ngại Đại Thừa sao?" Khối ngụy tiên khôi lỗi này vốn rất ít nói, nhưng lúc này hình như nó nhận ra điều gì đó nên chủ động hỏi trước.
"Giải huynh nhận ra rồi! Đúng là Hàn mỗ đang định làm như vậy." Hàn Lập không hề cảm thấy kỳ quái, hắn nghiêm nghị đáp lời.
"Lúc này pháp lực cùng cơ thể của ngươi đang ở trạng thái hoàn hảo, nếu muốn đột phá chướng ngại Đại Thừa hẳn là có đến năm phần thành công. Như vậy cho dù la ở Tiên giới cũng rắt hiếm thấy." Ánh sáng kỳ lạ trong mat của Giải Đạo Nhân chớp lên mấy lượt, sau đó hắn mới đánh giá.
"Có lời nói của Giải huynh khiến Hàn mỗ an tâm hơn nhiều. Nhưng chút nữa khi ta đột phá chướng ngại Đại Thừa sẽ gây ra rung động không nhỏ, e là sẽ có nhiều kẻ nhân cơ hội này đến dòm ngó. Lúc do đó mong đạo hữu bảo vệ cho ta phần nào." Hàn Lập nghe vậy liền mừng rỡ rồi chắp tay nói với Giải Đạo Nhân.
"Ngươi đã yêu cầu thì tất nhiên ta sẽ bảo vệ ngươi an toàn. Nhưng những tiêu hao trong lúc đó sẽ được tinh vào phần cung ứng của ngươi." Giải Đạo Nhân gật đầu, khuôn mặt đã khôi phục lại vẻ lạnh nhạt vốn có.
"Tất nhiên rồi, đến lúc đó đành làm phiền đạo hữu vậy." Hàn Lập mỉm cười đáp ứng.
Ngay lúc hắn đang định rời đi, bỗng cánh cửa của gian phòng gần đó lại kéo kẹt mở ra. Bước thướt tha qua cánh cửa mà đến là một thiếu nữ yểu điệu nhưng hơi lạnh lùng.
Đúng là Ngân Nguyệt vẫn thường bế quan ở bên cạnh.
Sắc mặt của nàng lúc này hơi tái nhợt, nhưng ánh mắt long lanh vẫn mang theo đôi nét khác thường mà ngắm nhìn Hàn Lập. Nàng khẽ sờ cằm nhẹ nhàng hỏi:
"Chúc mừng Hàn huynh, tu vi của ngươi tiến bộ thật nhanh, mới vậy mà đã có thể đột phá chướng ngại lên Đại Thừa rồi. Nhưng lúc này liệu có quá sớm không? Hay là Hàn huynh đành thêm vài năm tu luyện củng cố tu vi cho vững chắc hơn đi."
Hiện giờ Ngân Nguyệt vẫn chưa bị ảnh hưởng bởi tác dụng phụ của Vong Tinh Quyết.
"Ngân Nguyệt, mấy năm không gặp mà tu vi của nàng đã tiến bộ thêm rồi, xem ra công pháp kia của tiền bối Ngao Khiếu đã có hiệu quả. Nhưng hiện giờ cả tinh thần hay pháp lực của ta đều ở trong trạng thái tốt nhất. Nếu lúc này không thể đột phá được chướng ngại, cho dù có thêm trăm năm hay ngàn năm sau đi nữa cũng không thể thành công được." Hàn Lập đem thần niệm quét qua người của Ngân Nguyệt rồi mỉm cười trả lời.
"Nếu nối về tu vi hay kiến thức thì tiểu muội thật không cách nào sánh với huynh. Một khi huynh đã nói như vật chắc là đã có lý do. Vậy hãy để tiểu muội cùng Giải huynh bảo vệ bên cạnh nhằm phòng ngừa hạng trộm cắp đến quấy nhiễu Hàn huynh." Ngân Nguyệt suy nghĩ một lúc rồi kiên quyết nói.