Gần nửa canh giờ sau, trong không trung dấy lên một trận dao động ù ù. Ánh sáng màu xanh chợt lóe, một chiếc trận bàn xanh biếc hiện ra. Tiếp đó lại có một đạo pháp quyết nhập vào trong trận bàn.
Ngay sau đó, giọng nói vui mừng của Thảo Tật truyền tới:
"Hàn huynh, ngươi ở bên đó có ổn không? Ở bên này đã được ta chuẩn bị chu đáo, có thể kích phát cấm chế của đại trận rồi. Người hãy dẫn dụ mấy cái hóa thân của Thánh Tổ đó vào trong dải núi, ta sẽ đem cấm chế nhốt hết bọn chúng."
"Ở bên này ta không có việc gì. Về cấm chế thì không cần phải phiền toái như vậy, cứ để dành lại cho những tên địch phía sau đi." Một tay của Hàn Lập đang nâng cái trận rồi hời hợt trả lời. Tay còn lại đang vân vê một cây búa màu đen, hắn tỏ vẻ khá hứng thú ngắm nhìn cây búa.
Lưỡi búa này đúng là ma binh đã được tên to con mặc giáp vàng sử dụng ban nãy.
Mà xung quanh đó ngoài trừ Giải Đạo Nhân đang có vài vết thương trên cơ thể ra còn lại không có lấy một bóng người.
Nhưng hơn trăm dặm mặt đất phía dưới lại trở thành một mảng gồ ghề khúc khủy, không còn nguyên dáng vẻ ban đầu nữa.
Rõ ràng là nơi này vừa mới xảy ra một trận chiến vô cùng kịch liệt.
"Cái gì? Hàn huynh, ý của ngươi là…" Phải mất một lúc im lặng trong trận bàn mới vang lên giọng nói của Thảo Tật đang pha chút kinh ngạc và vẻ không thể tin được.
"Mấy cái hóa thân của Thánh Tổ vừa nãy đã bị ta và Giải huynh giải quyết gọn ghẽ. Cấm chế mà đạo hữu đang nắm giữ cứ tạm để dành lại đã." Hàn Lập khẽ phất tay, lưỡi búa màu đen liền biến mất. Sau đó hắn khẽ cười rồi trả lời.
Trong trận chiến vừa rồi, hắn phối hợp với Giải Đạo Nhân dễ dàng đánh bại ba tên Ma tộc. Nhưng cả ba tên thấy địch không lại liền vội bỏ chạy, làm cho hắn phải cuống chân cuống tay một lúc mới đem cả ba diệt gọn.
"Thần thông của Hàn huynh và Giải huynh to lớn ngoài sự tưởng tượng của ta. Thật là không gì hay bằng, như vậy thì mắt trận số hai của chúng ta sẽ không gặp điều gì sơ sót!" Gã Mộc tộc to con nghe vậy liền mừng rơn. Giọng nói truyền ra từ trong trận bàn còn mang theo vài phần kính trọng.
Với thực lực của Hàn Lập vừa bày ra như vừa rồi, tất nhiên là không thể đem hắn đối đãi với những tên tu sĩ Hợp Thể Kỳ bình thường khác được. Vậy nên trong lời nói của gã Mộc tộc vừa rồi đã mang thêm vài nét kính sợ.
Hàn Lập khẽ mỉm cười, hắn đang muốn trả lời lại vài câu thông qua trận bàn. Nhưng đúng lúc này trên trời cao bỗng vang lên từng trận sấm liên miên, vô số vệt sáng màu trắng chợt lóe ra ở bốn phương tám hướng trong không trung. Tận cuối chân trời ở một hướng nào đó đang truyền đến từng đợt dao động, chỉ mới vài cái chớp mắt chúng đã thoáng lướt qua bên này.
Dường như cùng lúc đó, trong trận bàn truyền đến một âm thanh giật mình thảng thốt của gã Mộc tộc.
Vẻ tươi cười trên mặt của Hàn Lập liền ngưng lại. Ánh mắt của hắn chớp động một lúc rồi mời truyền âm vào trong trận bàn: