"Ngươi đúng là không phải loại tu sĩ Hợp Thể Kỳ bình thường, mới vậy mà đã đem hai người bọn ta truyền tống đến đây. Mặc du loại thần thông về pháp trận này chỉ là loại cơ bản nhất, nhưng cũng đã cực kỳ hiếm thấy! Mà ngươi đưa hai người bọn ta đến đây chẳng nhẽ vì muốn lấy một địch hai sao?" Hai mắt của lão già mặc áo bào nhìn chằm chằm pháp tướng phía sau lưng của Hàn Lập tỏ vẻ rất đề phòng.
"Các ngươi không phải là bản thể, lấy một địch hai có gì mà không được cơ chứ?" Hàn Lập cười cười trả lời bâng quơ.
"Nói thì có thể nhưng làm được hay không lại rất khác. Các hạ cứ đem mạng của mình để lại cho lão phu đi." Lão ta nghe vậy liền hóa giận mà cười ầm lên. Lão giơ một táy bấm niệm thần chú, hao quang màu đỏ như máu phía sau lưng phóng vút lên, thoáng chốc lại biến thành ảo ảnh một con côn trùng đỏ rực, lớn đến vài chục trượng.
Toàn thân ảo ảnh của con trùng có màu đỏ tươi, thoạt nhìn nó rất mập mạp giống như một con tằm lớn. Chỉ khác là trên đầu bất ngờ lại có thêm hai cái răng nanh thò ra từ cái miệng khổng lồ, vô cùng dữ tợn.
"Phanh.'"
Con trùng vừa hiện ra đã há to cái mồm phun ra một đạo hào quang đỏ như máu.
Mà hào quang màu đỏ vừa ra khỏi cái miệng lớn liền mau chóng tách ra, hóa thành vô số sợi tơ máu đỏ rực nhắm thẳng về phía Hàn Lập.
"Đến hay lắm!"
Hàn Lập cũng thôi vẻ cười cợt trên mặt. Miệng hắn khẽ quát, sáu cánh tay của pháp tướng lại nhoáng lên.
Ngay lập tức có những tiếng xé gió vang lên mãnh liệt. Vố số bóng quyền màu vàng bất ngờ hiện ra ngay trước mặt, rồi hóa thành một đoàn hào quang vàng rực lao tới.
"Ẩm ầm ầm..." Hàng loạt tiếng nổ liên miên không đứt.
Từng nắm quyển vừa chạm vào nhưng sợi tớ liền nổ thành một vầng hào quang rực rỡ, tỏa ra từng đợt sóng khí mãnh liệt đem các sợ tơ chặn hết lại ở phía trước.
Lão già mặc áo bào thấy vậy bèn "hừ" lạnh, hai tay lão mau chóng bấm niệm thần chú rồi điểm vào những sợi tơ máu.
Một chuyện không thể tin nổi hiện ra!
Vô số sợi tơ rậm rạp trở nên vặn vẹo. Chúng run lên từng đợt rồi chìm nghỉm vào trong không gian, không thấy bóng dáng đâu nữa.
Ngay sau đó, không gian ở trước người Hàn Lập bỗng trở nên nhộn nhạo. Vô số sợi tơ đỏ như máu bất ngờ hiện ra rồi vèo vèo lao tới, chúng đày đặc, kín mít như mưa ập thẳng về phía Hàn Lập.
Sắc mặt của Hàn Lập hơi đổi, hai chân chưa động mà thân hình của hắn đã thụt lùi về sau đến mấy trượng. Lưỡi kiếm màu xanh chợt phóng lớn, từng đóa từng đóa hoa sen biến ảo thành tầng tầng lớp lớp hào quang xanh mướt mát chắn phía trước người.
Những sợi tơ máu vừa chạm vào màng kiếm màu xanh, hào quang lóe lên, ngay lập tức chúng bị chém nát thành vô số mảnh.