Một màn không thể tin nổi hiện ra!
Tại đầu ngón tay đang búng tới của Giải Đạo Nhân bỗng nhiên tỏa ra một đốm hào quang màu vàng sáng rực. Đốm sáng này khẽ quay tròn rồi hóa thành một khối quang cầu màu vàng có đường kính lớn đến cả trượng.
Khi lưỡi dao màu đen chém lên bề mặt khối quang cầu lại không hề có tiếng động nào vang ra.
Nhưng ngay sau đó khối quang cầu lóe lên vài lượt rồi tự động nổ tung ra, tạo thành từng cơn sóng màu vàng ập tới bao lấy lưỡi dao.
Trong khoảnh khắc, hào quang màu vàng và đen quấn lấy nhau. Nhờ vậy mà cơn sóng màu đen đang ấp tới đã bị chặn lại, không thể tiến thêm chút nào.
Gã to con mặc áo gáp vàng phía xa bỗng tái mặt, trong mắt hiện lên đôi chút giật mình.
Lúc này trong không gian ở hai bên sườn của Hàn Lập cũng phát ra những tiếng nổ lớn. Một chùm tia sáng màu vàng từ trong hư không tóe ra, không gian nơi đó liền tràn ngập các lưỡi kiếm nhỏ sáng rực.
Trong màn kiếm chi chít sáng rực bỗng nhiên gợn lên dao động nhè nhẹ. Ngay chỗ chùm tia sáng vừa tóe ra có hai bóng người khác nhau cùng lúc kiện lên.
Một tên phun ra một lớp sương trắng bao kín khắp toàn thân. Tiếp đó xung quanh cơ thể hắn lại có những cơn lốc phóng vút lên, đem tất cả những lưỡi kiếm ở gần đó thổi bạt đi.
Mà trên mình tên kia lại có những tia chớp lượn lờ. Chúng đem tất cả những lưỡi kiếm bay đến hủy diệt một cách rất dễ dàng.
Hai người này đúng là lão già mặc áo bào và tên to con có ba mắt khi nãy.
Thật không nghĩ tới là bọn chúng lại bị ép buộc phải hiện ra từ trong hư không, cả hai đều cảm thấy bất ngờ. Tên to con có ba mắt liền dùng ánh mắt giận dữ nhìn thẳng về Hàn Lập.
Hai ả Ma tộc bên cạnh nhìn thấy cảnh này, ma khí vốn đang bốc lên khắp toàn thân bỗng chốc bị dừng lại. Bọn chúng liền liếc mắt nhìn lẫn nhau, trên mặt ai nấy cũng hiện rõ vẻ ngạc nhiên.
"Hừ, các hạ thật to gan! Chẳng nhẽ hai người các ngươi muốn cùng lúc đấu với năm người bọn ta? Ngươi không nghĩ mình là lão quái vật Đại Thừa Kỳ nào đó chứ? Thật không biết thế nào là sống chết!" Vẻ mặt của lão già mặc áo bào biến đổi vài lượt, sau đó lão trầm giọng nói.
"Tuy ta không phải là tu sĩ Đại Thừa. Nhưng các người cũng không phải là bản thể, có gì đáng sợ đâu." Hàn Lập ngáp một cái thật dài rồi khinh khỉnh trả lời.
"Thật là mạnh mồm mạnh miệng! Cấc vị đạo hữu, xem ra muốn đi tiếp thì phải triệt để giải quyết mấy phiền toái này. Cùng ra tay đi, đem bọn chúng giải quyết gọn rồi đi làm việc của chúng ta." Lão già mặc áo bào nhíu mày, hắn mang theo một vẻ lạnh lẽo quay về phía mấy tên đứng xung quanh.
Tuy còn chưa nắm rõ Hàn Lập dựa vào cái gì mà dám làm như vậy. Nhưng từ nơi sâu thẳm trong tâm can của hắn lờ mờ cảm giác được một sự nguy hiểm đang sắp ập đến. Ví vậy hắn không khỏi rùng mình, liền quyết định thi triển hết khả năng để tiêu diệt kẻ địch trước mặt.
"Không ai được phép ra tay! Hai tên này là đối thủ của ta, các ngươi cho rằng ta không làm gì được hai tên tu sĩ Hợp Thể Kỳ sao?" Tên to con mặc giáp vàng rống lên giận dữ, trên mặt hắn cũng toát ra từng trận sát khí.